Tháng 3, thêm một ngày ghi nhớ…

Ngày 8 tháng 3: bên Nhật chẳng có khái niệm ngày QT phụ nữ như ở nhà nhưng bạn Pẹt đi làm về vẫn mở cừa vào nhà với nụ cười ấm áp và một bó hoa xinh xắn. Những bông hoa có màu tím nhẹ được mình đem cắm trong cái bình bông cũng màu tím rất ton sur ton làm một góc nhà như bừng sáng…

Ngày 9 tháng 3: khui một chai Champagne rất ngon trong bữa tối tại nhà, kỷ niệm ngày đầu tiên mình mặc áo cô dâu. Đám cưới hồi đó được tổ chức làm 2 ngày. Ngày 9 tiệc tùng xong cô dâu chú rể vẫn ai về nhà nấy. Mình vốn ít uống rượu nhưng có lẽ bồi hồi và champagne rất ngon nên mình uống hơi nhiều. Kết quả là cái đầu phê lâng lâng cho tới khuya…

Ngày 10 tháng 3: ngày làm lễ gia tiên, chính thức giã từ căn phòng nhỏ của mình để lên xe hoa về nhà bạn. Mới ngày nào giờ đã đám cưới pha lê… Bữa tối diễn ra tại một nhà hàng Italy gần nhà với một thực đơn đặc biệt. Các món ăn thật ngon, wine thật nồng, những lời chúc mừng của bạn bè và những kỷ niệm cũ… Cảm giác có ai như vừa…mới cưới!!!

Ngày 11 tháng 3: gần 3h chiều, một cơn chấn động khủng khiếp làm nhà cửa rung lắc dữ dội. Mình bị xô từ bên này qua bên kia, tất cả mọi thứ trong nhà đều lắc, cửa rập ầm ầm, cái bình bông tím trên bàn bị hất tung xuống nước đổ lênh láng, cây đèn phòng ngủ đổ ngã vỡ tan 4 bóng, trong phòng làm việc sách vở rơi sụp xòa xuống sàn cùng cái máy tính bay xuống đất, ở kho chứa đồ các thứ rớt từ trên giá lổng chổng ngổn ngang… Cháy nổ gas tank và nhà máy ngoài cảng làm bùng lên quầng lửa lớn nhìn thấy rõ từ ban công. Cơn hốt hoảng chưa qua, nhà chưa ngừng rung lắc mà trên TV đã thấy hình ảnh về con sóng thần khủng khiếp ập vào bờ tàn phá tan nát và quét theo mọi thứ ra biển cả. Một thảm họa kinh hoàng đã ập xuống vùng miền đông bắc nước Nhật, cách nơi mình đang sống gần 300km…

Tất cả bỗng chốc bị đảo lộn bởi triền miên những âm thanh cảnh báo dư chấn và cơn địa chấn mới phát đi từ TV. Nhà cửa liên tục rung lắc không ngừng cả ngày lẫn đêm lúc mạnh lúc nhẹ. Tin tức trên TV 24/24 không gì khác ngoài hình ảnh vùng thảm họa.

Tháng 3 với mình kể từ đây thêm một ngày ghi nhớ đầy kinh hoàng và đau thương…

2011-3-11 Chiba port

2011-3-11 Chiba port

2011-3-11 Chiba port

2011-3-11 Chiba port

Mùa trái anh đào

Trái anh đào Nhật gọi là “Sakuranbo”, nhưng cây hoa anh đào Nhật – sakura, một trong những hình ảnh đặc trưng về nước Nhật được cả thế giới biết tới, thì lại không cho quả sakuranbo dù trong tiếng Việt đều có chung cái tên là “anh đào”. Khác với màu tím đỏ sẫm của trái anh đào Tây, Mỹ, sakuranbo Nhật có màu đỏ như màu hồng ngọc và đây cũng là loại trái cây khá đắt đỏ bởi trồng trọt và bảo quản cũng lắm công phu nên được người Nhật coi là “Ruby mùa hạ” vì mùa sakuranbo thường rộ vào các tháng đầu hè.

Sakuranbo, trái anh đào Nhật bản

Sakuranbo, trái anh đào Nhật bản. Hình: ThiendiepMai

Tỉnh Yamanashi, nơi có một phần giáp ranh với Tokyo, được coi là vùng cung cấp chính nhiều loại trái cây ngon trong nội địa Nhật, đặc biệt là anh đào, dâu, nho, đào, hồng v.v… Yamanashi có nhiệt độ chênh lệch khá nhiều giữa mùa đông-mùa hè và các thời điểm ban ngày-ban đêm nên rất thích hợp trồng các loại cây trái này. Cứ đến mỗi vụ trái cây, các nông trại thường cho phép khách du lịch mua vé vào tham quan và có thể ăn no nê trái cây tại vườn trong một thời gian nhất định theo quy ước của từng nông trại. Ở Yamanashi, chỉ riêng thành phố Minami-Arupuzu (tạm dịch là “Nam Alps”, thành phố này lấy tên theo dãy núi Alps ở châu Âu) đã có tới 300 nông trại trồng sakuranbo và chỉ tính từ tháng 5 tới cuối tháng 6 này, đã có chừng 100 ngàn người tới đây để tham quan và thưởng thức trái cây. Báo Yomiuri cho rằng, lý do để một lượng lớn khách đổ về đây vào dịp này nhiều như vậy là do kinh tế Nhật đi xuống, người dân cắt giảm các chuyến du lịch xa và chọn đi du lịch gần tới các vùng nông trại trồng cây trái vì các tiêu chí gần-rẻ-an toàn. Theo các bác nông dân ở đây thì, khi kinh tế Nhật đang thịnh vượng, khách tới đây sau khi thưởng thức thoải mái còn thường mua khá nhiều trái cây đặc sản về làm quà cho gia đình, người thân, bạn bè. Nhưng nay kinh tế khó khăn hơn, khách chỉ tới tham quan và ăn trái “thật no” tại vườn chứ không mua về làm quà nhiều như trước. Nghe các bác nông dân phàn nàn thế cũng thấy tội, tội nghiệp cho người trồng và tội lỗi cho cả khách chót…tham ăn… hehe… :mrgreen:

Hình một hộp quà trên asakawa-nouen.com

Hình mẫu một hộp quà Yamanashi sakuranbo (asakawa-nouen.com)

Nông nỗi nào ra thế? Đã là Ruby thì dĩ nhiên phải đắt rồi, không thì có mà là ngọc rởm. Thế nên giá của “ruby mùa hạ” so với giá anh đào nhập từ Mỹ cũng tựa như giá mua…ruby và anh đào. Vào mùa rộ, một hộp anh đào Mỹ bán ở đây chỉ chừng vài trăm yên, nhưng một hộp sakuranbo khoảng 300~500g mua ngay ở nơi trồng giá đã là vài ngàn yên. Ngoài ra nếu mua làm quà thì còn tùy vào chất liệu hộp (bìa giấy, gỗ thường, gỗ quý), tùy loại và kích cỡ trái, tùy cách lựa xếp tỉ mỉ đẹp đẽ từng trái một khi đóng gói mà giá có khi trên dưới chục ngàn yên một hộp. Do đó “ruby mùa hạ” luôn được xếp vào danh mục quà biếu cao cấp ở Nhật, cao cấp từ cái hộp đựng trở đi… Trong lúc kinh tế đi xuống, với giá bán “ằng ặc” thế này thì khách du lịch chỉ tới chơi, ăn trái cho đã rồi về mà giảm hẳn việc mua làm quà là điều có thể hiểu được.

Hình: ThiendiepMai

Hình: ThiendiepMai

Trào lưu khó khăn chung, giá mọi thứ đầu vào đều tăng, khách đã giảm mua thì chớ, thị trường sakuranbo giờ lại còn nhiều cạnh tranh, đòi hỏi ngon nhưng phải rẻ và được trồng hữu cơ thật an toàn (kiểu như thừa thắng xông lên hihi…). Nếu nông trại nào hội tụ đủ các tiêu chí này thì cạnh tranh mới lại được. Và thế là các bác nông dân ở Yamanashi giờ không chỉ bán nông sản, bán trái cây, bán sakuranbo mà còn bán cả…than rằng “Sakuranbo thì cho trái thật ngọt, còn môi trường làm ăn thì ngày càng…chua” 😀 Đâu phải ngẫu nhiên mà mục “Tabemono gatari” (食べものがたり- Food story) chuyên giới thiệu về các sản vật trên tờ báo Yomuri sáng chủ nhật hàng tuần đã đặt tít cho bài viết về sakuranbo sáng nay là “Sui mo Amai mo mi ni yadoshi” (酸いも甘いも実に宿し) tạm hiểu là “Cả chua, cả ngọt đều ngấm cả trong trái” vì rõ ràng sakuranbo Nhật ăn ngọt lịm kia mà…

Thương ví tiền của người mua mà cũng thương các bác nông dân vất vả trồng ra sakuranbo quá. Được cái phải công nhận đúng là tiền nào của nấy, ăn ủng hộ tinh thần các bác nông dân Yamanashi nào…

Tay ải tay ai… tay ẻm tay em… Tay ải tay ai… tay ảnh tay anh… Rút cục là tay ai?

“…phải bảo vệ công dân VN”

Trong khi quốc hội thì đang họp hành căng thẳng bàn về bao nhiêu vấn đề trọng đại của đất nước, Thủ tướng thì đang bận rộn ở Nhật dự Hội thảo “Tương lai châu Á” do báo Nikkei tổ chức và tranh thủ thăm hỏi Thủ tướng Aso Taro để tình thắt chặt hữu nghị và tăng cường quan hệ mật thiết giữa hai nước 😀 còn các diễn đàn và dư luận thì đang sôi sùng sục lo lắng về ảnh hưởng của khai thác bauxite ở khu vực Tây nguyên… thế mà mình, cũng là một con dân nước Việt, lại có thể thản nhiên ngồi viết tào lao về chân gà mới nhảm :(. Nghĩ cho cùng, một người dân đen nhỏ bé như mình thì có thể làm được gì hơn là mỗi ngày đọc tin, chỉ để biết, để thở dài “tưởng vậy mà hổng phải vậy”, để bức xúc, trăn trở và rồi…để đó. Đến những người có số má còn chỉ biết “bán than” huống chi là lớp mình, ăn cơm mèo nói leo các cụ làm chi cho bù xù thêm cái tổ quạ.

Nhưng mà mới đây, đọc trong loạt tin về quốc hội họp trên VietnamNet, có một tin lại làm mình cảm động sững sờ, đó là “Cơ quan đại điện ngoại giao phải bảo vệ công dân VN(chú thích: VN là Việt Nam nhé). Chắc phải ai sống xa tổ quốc mới thấu hiểu và chia sẻ được cái cảm nhận công dân Việt Nam được “cơ quan đại diện ngoại giao” quan tâm và bảo vệ đến thế nào. Đến nỗi mà đại biểu Nguyễn Minh Thuyết (Lạng Sơn) và Phó Chủ nhiệm UB Quốc phòng và An ninh của QH Trần Đình Nhã đã phải đưa vấn đề này ra trong kỳ họp này và ý kiến của các ông đã được báo kết luận tóm lại là “Theo ông Nhã, sau nhiệm vụ chính trị, các cơ quan đại diện phải thấy ngay nhiệm vụ trước hết là quan tâm đến việc hỗ trợ, bảo vệ cộng đồng người Việt Nam ở nước ngoài. Cơ quan đại diện Việt Nam phải thực hiện các biện pháp để bảo vệ quyền lợi người Việt Nam. Nếu có thể quy định cụ thể hơn về việc bảo vệ người Việt Nam thì tốt hơn, ông Thuyết nói. Khi đó, trách nhiệm của cán bộ ngoại giao và cơ quan đại diện ngoại giao cũng được nâng lên, tránh tình trạng “mang những tiêu cực, thói hách dịch từ trong nước” để giao thiệp với bà con“.

Cháu xin cảm ơn hai bác đại biểu, hai bác phát biểu trúng nỗi lòng của những người sống xa tổ quốc quá. Cháu cũng hy vọng mong chờ đến một ngày giấc mơ đó trở thành hiện thực, để cháu không bao giờ còn phải nghe những người ở đây, từ những người dân Việt định cư, đi lao động, tu nghiệp, tới những thanh niên sinh viên du học (và thậm chí cả rất nhiều người Nhật) đã phải ấm ức xả ra những phàn nàn bức bối (*) về “những tiêu cực, thói hách dịch từ trong nước” (trích dẫn nguyên văn) và cách làm việc của “cơ quan đại diện ngoại giao nước nhà” (**) sau khi họ có công việc cần phải tiếp xúc hay làm các thủ tục giấy tờ ở “cơ quan đại diện ngoại giao” bên này. Nhiều bạn, mà như người trên hay cho là “trẻ người non dạ, thiếu tính kiềm chế”, bức xúc quá còn lên tận diễn dàn của Thanh niên sinh viên du học ở đây (VYSA) loa lên cho mọi người cũng biết và chửi bậy rất tệ. Chỉ khổ cho ban quản trị cứ phải cắt cử nhau canh gác trang nhà để còn kịp thời xóa đi những ngôn từ quá khích, nhằm giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt cũng như giữ vững lập trường tư tưởng và niềm tin cho những người Việt Nam khác về “bộ mặt của đất nước”.

ĐB Nguyễn Minh Thuyết - Ảnh: TTXVN

ĐB Nguyễn Minh Thuyết: Công tác bảo hộ công dân còn ít và yếu quá - Ảnh: TTXVN

Và cháu cũng đồng ý với ý kiến của bác Thuyết “Nếu có thể quy định cụ thể hơn về việc bảo vệ người Việt Nam thì tốt hơn…” chứ hiện giờ, nhiều cái còn mù mờ quá bác ạ. Ngay cả cái quyền lợi nhỏ và sát sườn nhất của các công dân Việt Nam ở đây là được hưởng đúng giá lệ phí các thủ tục lãnh sự do Bộ Tài chính ban hành thôi mà còn chưa được đảm bảo bởi “cơ quan đại diện ngoại giao” bên này thì nói gì những quyền lợi khác cũng chưa được bảo vệ.

Hóa đơn thu (12000 yên) phí cấp đổi Hộ chiếu và đăng ký công dân của ĐSQVN tại Nhật

Hóa đơn thu phí cấp đổi Hộ chiếu và đăng ký công dân của ĐSQVN tại Nhật

(Hình hóa đơn của người thật việc thật mà cháu biết khi làm thủ tục lãnh sự ở Nhật)

Sao quốc hội nước mình không có chế độ cử đại biểu ra nước ngoài nằm vùng lâu lâu chút để bí mật giám sát tình hình thực tế bác nhỉ (cháu hỏi hơi hâm tí ạ), nhưng nếu có thì cháu chắc chắn các bác sẽ thấy thông cảm với bà con ở đây hơn, thương các công dân VN ở đây hơn và khi về các bác sẽ có thêm ối thứ để đưa ra báo cáo kiến nghị bảo vệ công dân Việt Nam đấy ạ.

Cháu xin chúc các bác đại biểu sức khỏe dồi dào, tinh thần minh mẫn để làm việc vì nước vì dân trong đó cả bộ phận nhỏ những người Việt đang sống xa tổ quốc, yêu tổ quốc và mong đất nước mình thay đổi tốt lên từng ngày.

~~~~~
(*) Thành viên Irukajapan, người lập ra topic đó, là con gái của một lãnh đạo của cơ quan thông tấn báo chí VN và phu quân của thành viên này cũng chính là Phó Chủ tịch VYSA thời điểm đó.

(**) Dự án “Thủ tục Lãnh sự” của Hội TNSVVN tại Nhật đưa trên website của VYSA năm đó là thông tin hoàn toàn chính xác, nhằm giới thiệu cho TNSV tiếp cận với các giấy tờ thủ tục lãnh sự và mức lệ phí chính thức của Bộ Tài chính theo các thông tin chính thống từ Bộ Ngoại giao Việt Nam. Dự án này do Ban Thông Tin của VYSA khởi xướng ra làm bởi rất đồng cảm với nỗi bức xúc của các TNSV du học ở Nhật (ai đã từng ở Nhật thời điểm đó chắc đều biết rõ, sự bức xúc lan tỏa và căng thẳng thế nào). Khi đó mình là một thành viên của VYSA, tham gia Ban Thông tin, Ban Văn Hóa và nhóm biên tập trang news VYSA. Tiếc là từ đó tới nay, tình hình vẫn không có thay đổi gì nhiều.

Tiếng Việt cho bạn Nhật

Một lần bị ốm, mệt mỏi nằm bẹp gí chẳng muốn ăn uống gì. Bạn Pẹt rất lo lắng mua đủ các thứ về nhà dụ dỗ ăn và uống thuốc với mong muốn cho mau phục hồi. Mình là người vốn dĩ đã không thích ăn cơm ngay cả lúc người khỏe nên từ hồi còn ở nhà, khi ốm mẹ thường cho ăn phở, cháo hay món gì nhẹ nhẹ nước nước mà mình thích. Sau khi “mời chào” hết món này tới món khác mà toàn bị người ốm từ chối, bạn Pẹt đi ra đi vào rất bất an… Dường như chợt hiểu ra là khi bị ốm, người ta thường chẳng có cảm giác thèm ăn, chẳng muốn ăn gì, hoặc có muốn thì cũng chỉ muốn dùng một chút món gì đã quen khẩu vị từ nhỏ, bạn tức tốc chạy vào bên giường dõng dạc hỏi: “Em có muốn ăn…chảo không?”. Vợ đang lơ mơ nghe hỏi run bắn cả người, tưởng chồng tức giận vì tội bảo ăn gì cũng không ăn nên muốn cho ăn…”đập”. Sợ quá mình thều thào hỏi lại “Anh bảo ăn gì cơ?”, chồng hồn nhiên trả lời “Ăn…chảo“. Lỗ tai vẫn bùng nhùng, mình lại hỏi, chồng hý hửng tưởng “gãi” trúng tủ của vợ nên rất hào hứng “Ăn…chảo ý, anh sẽ đi làm chảo ngay bây giờ” 😀

Lúc ý vừa cảm động vừa buồn cười. Mệt ơi là mệt mà cười không nhịn được. Ra là muốn mời người ốm ăn cháo nhưng lại nhầm dấu nên cứ hỏi vợ có ăn “chảo” không. Thôi mình ạ, “chảo” thì em chịu rồi, răng lợi nào mà nhá món ấy được, cho em chút cháo, em ăn cho mình mừng. Bạn Pẹt nhà mình vốn là út ít, tuổi cách xa các anh chị lớn và lại có mama nấu ăn cực kỳ ngon nên chẳng bao giờ phải vào bếp. Hai món giỏi nhất bạn có thể nấu được khi ra sống tự lập là cắm nồi cơm điện và rán trứng nguyên quả, còn các món khác đều là món thuộc diện phức tạp ngoài khả năng (*). Vậy rồi không hiểu bạn hỏi ai và loay hoay cách nào mà cũng ra được món cháo…chảo hôm đó, lúc thức dậy mình đã rất cố gắng ăn hết bát cháo vì thương bạn Pẹt đã phải hì hục trong bếp. Sau này món “cháo chảo” luôn được hai người mời nhau ăn khi ốm như một kỷ niệm vui về “kỳ tích” nấu nướng của chồng cũng như là một bài học nhỏ về việc dùng sai dấu trong tiếng Việt. Không ngờ kỷ niệm này được bạn Pẹt lưu tâm rất kỹ trong các giờ giảng dạy tiếng Việt trên lớp khi luyện âm cũng như đưa ra cách ghi nhớ để cho SV Nhật khi học khỏi nhầm dấu.

Khoảng giữa năm 2002, NXB Toyo Shoten (東洋書店) ở Tokyo muốn “đặt hàng” viết một cuốn sách học tiếng Việt cho người Nhật. Sau khi tìm hiểu kỹ về các đầu sách dạy tiếng Việt đang có bán thời điểm đó ở Nhật, đến đầu năm 2003, bạn Pẹt mới quyết định nên làm cuốn sách tiếng Việt của mình theo hướng nào. Lúc đó hầu hết chỉ có các sách dạy tiếng Việt kiểu hệ “vỡ lòng” cho những người bắt đầu làm quen hoặc cao hơn chút cũng chỉ tới hệ sơ cấp mà chưa có cuốn nào cao hơn nữa, trong khi nhu cầu của người học ngày càng muốn nâng cao hơn. Vậy là sau khi bàn bạc và thống nhất với NXB, cuốn sách dự kiến xuất bản sẽ là sách dành cho người bắt đầu học lên trung cấp. NXB cho biết họ sẽ mời thêm một người Việt cùng hợp tác để cuốn sách có chất lượng và tiếng Việt trong sách giống với cách dùng của người bản xứ nhất, cũng như khi ra thương mại, người mua sẽ dễ chọn hơn, yên tâm hơn khi thấy có tên người Việt bản xứ là đồng tác giả. Hẹ… thế thì còn phải đi tìm người Việt ở đâu khi ngay cạnh hàng ngày đã có một “mụ tổng quản” sờ sờ thế này, nuôi không để sai vặt cũng tốn cơm nên thỉnh thoảng cần phải “…cắt việc ra cho mà làm”. Vậy nên bạn Pẹt đã giới thiệu với NXB, sau khi xem xét CV ngắn gọn của mình, NXB đã đồng ý.

Thế là hai người bắt tay vào làm. Ròng rã hơn 2 năm với biết bao lần thêm bớt sửa lên sửa xuống cho vừa ý mình và ý NXB, cuối cùng cuốn sách cũng hoàn thành và được xuất bản vào tháng 7/2005. Tên sách là “Kaiwa de oboeru Betonamugo 666” (会話で覚えるベトナム語666 – Nhớ 666 từ tiếng Việt qua hội thoại).

ベトナム語666    318

Để cho đồng bộ theo cả series sách học tiếng các nước khác nên NXB đã đặt tên, thiết kế bìa cũng như hình thức trình bày nội dung tương tự với các sách trong series đó. Ngoài ra, sách còn có một CD-Rom thâu âm giọng đọc của hai người Việt là mình và một bạn lưu học sinh nam có giọng rất ấm, hồi ấy đang phụ trách đội văn nghệ của Hội Thanh niên SNVN tại Nhật.

ベトナム語666のCD   325

NXB cho biết cuốn sách đã nhận được nhiều phản hồi tốt từ người dùng nên đã được tái bản lần thứ 3. Từ bấy tới nay, thị trường sách học tiếng Việt ở Nhật đã phong phú hơn vì có thêm nhiều cuốn khác của các tác giả người Nhật cũng như người Việt nhưng với nhà mình, cuốn sách này có rất nhiều kỷ niệm, cả kỷ niệm về món “cháo chảo” và những kỷ niệm về “cự nhau” khi chồng muốn làm thế này, vợ muốn làm thế khác, còn nhà xuất bản lại muốn khác nữa. Làm sách giúp cả hai người có nhiều kinh nghiệm hơn trong việc dạy và thời gian làm sách cũng là quãng thời gian “nuôi con mọn” thật đáng nhớ.

(*) Hiện giờ bạn Pẹt đã tiến bộ hơn rất nhiều vì đã biết nấu thêm một số món không phức tạp lắm do oshin tổng quản chỉ dẫn chứ không còn như trước, khi mà vợ đi VN vắng nhà ít ngày thì chỉ biết ra ăn tiệm hoăc mua đồ ăn về nhà “chin” nóng bằng lò microwave.

« Older entries