Mùa tặng quà

Ở Nhật, nếu không tính vô vàn các lý do riêng để tặng quà cho nhau, thì một năm thường có 2 mùa tặng quà chính là dịp tháng 7 (ochugen) và dịp cuối năm (osebo). Cứ tới những dịp này, nhà nhà người người sẽ chọn quà để gửi. Vì đã thành thông lệ hàng năm nên thường các đại siêu thị luôn gửi tới tận nhà khách những tập catalogue dày cộp hình hàng hóa kèm theo giá cả để khách lựa chọn trước, thậm chí còn in sẵn luôn cả danh sách những người đã được tặng quà từ những năm trước của khách đó để nếu cần thêm bớt người nào khách chỉ việc viết thêm hoặc gạch tên trong mẫu in sẵn mà thôi. Các món quà tặng cũng vô cùng phong phú, từ vật dụng đồ dùng tới các loại đồ ăn thức uống cho mọi đối tượng, mọi lứa tuổi, đáp ứng mọi nhu cầu và hầu như chỉ thấy toàn thượng vàng chứ ít khi thấy có hạ cám.

Dịch vụ nói chung gần tới tận răng. Rồi sau khi hoàn tất các thủ tục chọn quà và chọn người để gửi quà, khách chỉ cần chuyển danh sách đó cho tiệm, còn lại mọi công đoạn từ gói ghém đẹp đẽ, chuyển đi đúng ngày giờ, gửi thường hay gửi lạnh v.v… cho tới khi đến được tay người nhận là tiệm sẽ lo hết chu đáo, đảm bảo sẽ giống y chang như mẫu trong catalogue chứ không có gian lận gì dù mình không cần tận mắt kiểm tra từng hộp quà. Những người ở những vùng có đặc sản nổi tiếng thì cũng nhân dịp này có thể gửi đặc sản tặng người thân và các bạn bè phương xa, vừa là quà vừa là giới thiệu của ngon vật lạ.

Và rồi khi người này gửi quà đi thì người kia sẽ đáp lễ gửi quà lại. Cứ thế nhà nhà gửi quà, người người nhận quà. Các công ty, nhà máy phải sản xuất nhiều hơn bình thường, các đại siêu thị và các tiệm đều bán được hàng, các hãng vận chuyển có thêm việc để chạy. Ai ai dịp này cũng đều thể hiện được tấm lòng và lễ nghĩa của mình với những người mà mình muốn trao gửi, song lắm khi cũng thật là nan giải khi chính nhà mình nhận được lượng quà nhiều vượt quá khả năng tiêu thụ.

Có lần nhận được 2 thùng 20kg quýt, quýt không hạt, mọng nước và ngọt lịm nhưng với 2 người thì ăn bao giờ cho hết. Vậy là ngoài đem chia bớt cho những người gần gần thì ai tới chơi nhà đúng dịp đó cũng sẽ được “phát” 1 túi quýt mang về. Lần khác nhận được 3 thùng 42 trái táo đặc sản thơm nức, trái nào trái nấy thật to tròn bọc lót cẩn thận và nhiều trái còn được “in chữ” trên vỏ rất quý. Hơn 4 chục trái táo để trong nhà nên bước chân vào phòng nào cũng thấy thoảng mùi thơm ngọt của táo nhưng thơm là một chuyện còn để ăn hết được là chuyện khác. Thế là lại đem chia. Chia còn chưa kịp hết táo thì lại nhận được 1 thùng nho các loại từ nho xanh, nho tím tới nho…đen, chùm nào cũng căng mọng và thứ nào cũng ngọt như đường, ngon mê mẩn. Thật là no dồn đói góp. Đó mới chỉ là trái cây, còn chưa kể các loại trà, cafe, nước ngọt, dầu ăn, bánh trái, thực phẩm chế biến v.v… trong đó nếu nhận được bánh ngọt là sợ nhất vì nhà người thì không thích đồ ngọt, người thì phải ăn kiêng. Thế nên nếu có bánh trái là sẽ đem biếu hết cho ban quản lý khu nhà để họ nhâm nhi với trà vào giờ nghỉ giải lao.

Lần này trong số những món quà osebo nhận được vào dịp cuối năm rồi có nguyên một con cá hồi (sake) đông lạnh. Hôm đầu lấy 1 nửa phần đuôi ra chiên thử thấy khá mặn. Cá đã được ướp muối để giữ vị ăn được lâu. Bạn Pẹt sau khi nếm thử vài miếng đã nhất quyết không động tới nữa vì sợ huyết áp cao. Chẳng biết làm sao, mình huyết áp thấp đành xử lý vậy.

Cá hồi đông lạnh

Để tiện cho người dùng, họ đã cắt thành từng khúc nhỏ và chia thành các phần đầu, thân, đuôi và cho vào các túi hút chân không, ăn phần nào lấy ra rã đông phần đó.

Cá hồi đông lạnh

Vì cá đã ướp muối nên rửa cũng không bớt mặn, có đem chiên, nướng thì chỉ làm cá khô nước lại càng mặn. Rút cục đem nấu cháo, nấu bún cá và canh chua cá, toàn những món có nhiều nước để càng giảm mặn càng tốt. Ăn cá thì rất bổ, khổ nỗi ăn mặn thì lại sợ…khát nước… Sợ lắm, mà không phải thứ gì cũng dám đem chia nhờ ăn giúp.

Tô bún cá rau cần kiểu Hanoi

Bún cá rau cần

Với 2 lần nấu cháo, 3 lần nấu bún, 2 lần canh chua… con cá đã tiêu đi đáng kể. Chắc chỉ cần cố ăn “vung phí” thêm khoảng 2 lần nữa là xử lý xong. Ăn cũng thật là vất vả!

Cha và con và…

…sinh nhật…

Cha hơn con trai tận 36 tuổi bởi thằng bé là đứa út ít ụt ịt sinh sau đẻ muộn. Khi các anh chị lớn trong nhà đã là nam thanh nữ tú dập dìu bè bạn thì cu út vẫn còn bé xíu xiu, mập ú thù lù và lẵng nhẵng bám cha mẹ đi khắp nơi. Ngay từ khi chào đời, tuy cách cha 36 năm, nhưng cu út đã có những điểm giống cha, tựa như cuộc đời cha rồi sẽ truyền tiếp sang cuộc đời con vậy.

Cha tuổi Ngọ, cu út cũng tuổi Ngọ. Sinh nhật cha ngày đó thì cũng đúng ngày đó của 36 năm sau cu út được sinh ra. Tên của cu út cũng lấy từ những chữ Hán trong tên của cha. Bởi vậy cuộc đời và sự nghiệp của cu út như phần nào cũng mang nghiệp cha, “bén duyên” với những gì liên quan nhiều tới Vietnam, giống cha đến kỳ lạ.

Cu út ngày ấy giờ đã sắp hói trọc lóc, phần còn tí tóc thì cũng sắp bạc hết mất rồi…
Sinh nhật lần thứ mấy chục đấy, bé bỏng gì nữa đâu cu út ít béo mẫm ngày xưa của cha…

2009-12-12

Đúng ngày sinh nhật bạn Pẹt, hai bạn còn đi dự một charity concert “Hành trình về Việt Nam” để gây quỹ ủng hộ những nạn nhân do bão miền Trung và những em học sinh có hoàn cảnh khó khăn tại Việt Nam do Hội Thanh niên Sinh viên VN tại Nhật tổ chức. Hơn 7h tối mới kết thúc, sắp Xmas, đường phố lung linh thế kia, lại là ngày đặc biệt này, phải lượn lờ thôi…

Khu Roppongi Hills ở Tokyo

2009-12-12 109

2009-12-12 023 2009-12-12 024 2009-12-12 027 2009-12-12 033 copy

2009-12-12 117 2009-12-12 122

Ăn tối xong và dạo bộ một hồi, lạnh run rẩy các cơ quan đoàn thể, bèn ghé vào tiệm cafe nghỉ chân uống cho ấm người. Đang nhí nhảnh lúng liếng con mắt cá cảnh, bạn Pẹt chợt đăm chiêu rất phiêu diêu…

Có lẽ sực nhớ ra từ hôm nay mình đã già đi một tuổi, thằng bé út ít ụt ịt của cha tóc bạc nhiều và sắp rụng hết rồi đó cha…

Sinh nhật hai…tướng

Thế là lại đã tới ngày sinh nhật hai “tướng”, cái ngày Nov.17 ấy.

Sinh nhật thủ tướng, người điều hành chính phủ và gia đình vất vả thế, trăm dâu đổ đầu tằm, mà chả thấy đại biểu QH nào chúc mừng thủ tướng lấy một câu, toàn là những chất vấn gai góc về đủ mọi vấn đề của đất nước khiến cho cái báo cáo giải trình của thủ tướng dài tới 24 trang, đọc không thôi cũng mất đời nó 90 phút, chỉ có 75 phút để trả lời trực tiếp tại chỗ. Nhưng ổng còn đang nhắn nhe “có những vấn đề cần phải chất vấn có tầm hơn” trên Tuổi Trẻ kia kìa. Chấm điểm cho phần trả bài của thủ tướng, Chủ tịch QH có ban tặng lời khen “Thủ tướng đã trả lời rành mạch, dễ hiểu, tập trung, tiếc là thời gian hơi ít”. Ít hở bác, thế là vừa vừa xứng tầm với thủ tướng mình rồi, cố quá nhỡ đâu lại thành quá cố thì sao. Có lẽ đây là lời khen đáng giá nhất mừng sinh nhật thủ tướng, tuy trễ 2 ngày.

Momiji
Sắc thu trong nhà

Sinh nhật “nội tướng” nhà trồng luôn vào mùa thu ở đây, mùa của nắng vàng ấm áp và lá momiji đỏ rực rỡ tuyệt đẹp. Những lời chúc mừng gửi về ấm áp như nắng và lao xao như lá… lẽ ra phải vào một ngày nắng ấm như thế nhưng tiếc lại là một ngày mưa gió, mưa ràn rạt cả ngày và lạnh, lạnh như đầu đông. Tuy thế vẫn vô cùng ấm lòng vì được những người thân nhớ tới vào ngày này nhưng lại thoáng bồi hồi bởi sinh nhật đến lại lấy đi một tuổi, như mùa thu đến để cây rụng lá, để cái buồn man mác xám xịt của ngày mưa lạnh cuối thu khẽ len lỏi vào tâm hồn. Lại già đi rồi đây…

2009-11-17

Bánh gâteau trái cây rắc hạnh nhân của hãng Shinjuku Takano (có từ năm 1885), tiệm chi nhánh trong SOGO, rất ngon và không ngọt không béo lắm, phù hợp với những người sợ đồ ngọt đồ béo như mình.

Còn quà sinh nhật thì thật bất ngờ, được hãng takyubin “con kiều đen” chuyển đến 😀 “Kiều đen” là con gì? “Cừu đen” đấy, bạn viết nhầm tiếng Việt. Buổi sáng trước khi đi làm sớm, bạn ghé vào tai khẽ thì thầm “chúc mừng sinh nhật vợ nhà mình“. Tối về, một bữa tối sinh nhật giản dị bởi cả tuần nay khác mọi ngày, bạn toàn phải về nhà khá muộn. Chẳng thể bày vẽ lung linh gì, kỳ nghỉ sanrenkyu cuối tuần vậy mình nhé. 愛してるよ… (tất nhiên là câu này không dành cho thủ tướng rồi)

Chợt lỡ nghe phải khúc tình ca

“Tình ơi, dù sao đi nữa, tôi vẫn yêu em”
Ai yêu ta, hay ta lỡ yêu ai? Không, chẳng có chuyện yêu đương nào ngoài lề cả, đó chỉ là một câu trong bài hát ta đã nghe trong xe trên quãng đường đi Hạ Long hôm trước. Bài hát này ta chẳng biết của ai và cũng chẳng biết ai hát vì ta vốn ít nghe các bài nhạc vàng, nhạc buồn, nhạc cũ thời Sài Gòn nhưng không hiểu sao giai điệu và lời của bài này cũng như giọng của nam ca sĩ đang hát có sức truyền cảm “đáng sợ” làm ta nhập hồn nghe mê mải… Rõ ràng bài hát có ẩn chứa nỗi xót xa, nỗi đau khổ thắt lòng của ai đó yêu nhau mà không được mãi bên nhau, nghe buồn thế nhưng lại rất ngọt ngào, rất đẹp chứ không rên rỉ hay uốn éo như các bài nhạc cũ khác mà thường chỉ nghe một vài câu là ta đã muốn nhắm mắt…ngủ. Thế ta mới chẳng bao giờ thuộc được bài nhạc vàng nào từ xưa tới giờ.

Ta không thất tình, thậm chí ta còn đang rất vui vẻ, ta đang cùng cả nhà trên đường đi chơi và rất hào hứng với phong cảnh đẹp nơi đây thế mà cái bài hát “chết người” này đã làm ta…..lịm đi mất một khoảng thời gian không biết là bao lâu. Ngồi ở ghế phụ ngang hàng với ghế lái, vị trí rất tốt này giúp ta có thể chụp hình những gì xảy ra trên đường hay những cảnh đẹp khi xe chạy qua. Ta luôn sẵn sàng camera trong tay và tuy mang kính đen cho khỏi chói nhưng mắt ta vẫn để ý bao quát toàn cảnh dọc hai bên đường. Cả nhà ta phía sau khi thức thì chuyện nổ như ngô rang, khi ngủ thì im lìm như mất điện, còn ta tuyệt nhiên không ngủ tẹo nào. Mọi người đã vài lần đi khu vực Quảng Ninh, Hạ Long, Móng Cái rồi, lần này chỉ đi cùng cho vui. Thế nên mọi người có thể ngon lành ngủ khì trên xe chứ ta thì không muốn bỏ lỡ bất kỳ cảnh đẹp hay sự kiện nào trên đường bởi ta mới đi lần đầu.

Nhạc vẫn mở nhẹ nhàng đều đều suốt quãng đường dài. Anh lái xe có khá nhiều nhạc của các ca sĩ VN như Mỹ Linh, Hồng Nhung, Mỹ Tâm, Quang Dũng và những người nào khác ta không rõ là ai. Biết ta sống ở Nhật anh còn mở cả đĩa nhạc Nhật có những bài hát quen thuộc của nữ ca sĩ Itsuwa Mayumi hay Teresa Teng… nhưng ta nghe đấy mà chỉ lướt lướt qua tai. Vậy mà lúc tới bài này, ta đột nhiên mải mê chìm vào giai điệu bài hát tới mức quên bẵng đi những gì đang chú ý xung quanh. Khi bài hát hết và chuyển sang bài khác ta mới bỗng bừng tỉnh. Ngượng quá, sực nhớ ra không hiểu mình có đang nói chuyện gì với anh ấy rồi chợt bị cuốn vào nghe bài hát này mà ngừng bặt đi không. Qua mắt kính đen ta vội “lén lút” kín đáo liếc nhìn coi có ai nhận thấy trạng thái “vô duyên” của mình vừa rồi không. Mọi người vẫn ngủ yên phía sau, chỉ có anh lái xe vẫn thức – dĩ nhiên rồi, xe đang chạy mà anh ấy lại ngủ thì cả xe có mà tiêu. Ta không chắc anh ấy có nhìn thấy thái độ lạ của ta hay không vì anh ấy cũng mang mắt kính đen, ta chỉ cảm giác có vẻ như anh ấy thoáng tủm tỉm cười. Mặt chợt nóng bừng, ta ngượng dã man… Mà cũng có thể là do ta chột dạ giật mình thế thôi chứ người ta còn mải tập trung chạy xe hoặc giả chăng nếu có tủm tỉm cười thì cũng là với ý nghĩ riêng tư nào đó trong đầu họ chứ chắc gì đã tại mình…

Thế là mặc dù rất muốn hỏi anh ấy bài ta vừa nghe là bài gì, ca sĩ nào hát mà ta không dám mở miệng. Muốn xin nghe lại nhưng vì lời bài hát có nhiều câu “yêu thương” với “mặn nồng” quá đâm ra ta ngần ngại, sợ anh ấy lại nghĩ giễu cợt “gớm, già cỡ này mà còn…chết sững tình ca”. Ta tự cười mình, ô hay, ta hâm hay sao thế, chỉ là nghe nhạc tình ca chứ có làm gì phạm pháp đâu mà ngại. Hê hê… thế mà rồi suốt mấy này đi trên xe anh ấy ta vẫn không dám hỏi, chỉ nhớ được cái câu cuối “Tình ơi, dù sao đi nữa, tôi vẫn yêu em”

Khi trở về Hanoi, lúc sắp xuống xe, ta đã lấy hết can đảm định hỏi mà chẳng biết nên hỏi thế nào. Chẳng lẽ lại bảo “Anh ơi xin phép được hỏi anh, cái bài hát có câu Tình ơi dù sao đi nữa tôi vẫn yêu em nghe trong đĩa trên xe anh là bài gì” thì dzô dzuyên quá. Ta tự nhủ thôi đành về tự kiếm sau vậy. Ngày ra sân bay trở lại Nhật cũng vẫn đi xe đó, anh đó. Ta cứ chờ chờ coi anh ấy có vô tình mở lại cái đĩa nhạc đó không mà anh ấy lại không mở. Anh ấy cứ mải nói chuyện ồn ào gì đó với bố mẹ, còn ta thì đang muốn nghe lại cái bài hát ta thích kia cơ… Nội Bài trước mặt đây rồi, xe dừng hẳn. Rút cục ta vẫn chưa biết được bài hát đó tên là gì và nam ca sĩ nào hát mà làm ta ấn tượng suốt từ lúc nghe được ở Hạ Long đến giờ. Nghĩ lại cũng thấy may là anh ấy đã không mở lại bài hát đó vì ta đã vừa mới lặng người lau nước mắt khi từ nhà bước lên xe đấy thôi. Nếu nghe lại nữa thì thật nặng lòng bởi tâm trạng sắp đi xa đã nghẹn ngào lắm rồi, nghe thêm những bài hát buồn làm chi cho muốn khóc. Chỉ còn ít phút nữa ta sẽ lại phải xa Hanoi, xa những người rất đỗi thân yêu…

Về đây mấy ngày cứ lu bu cái nọ cái kia, giờ mới ngồi kiếm thử. Kiếm loanh quanh mãi dựa theo cái câu còn nhớ được thì mới ra mấy cái clips có bài đó với một vài người hát nhưng vẫn không phải đúng giọng nam ca sĩ mà ta đã nghe trên xe hôm trước. Sau một hồi liên lạc hỏi han và tiếp tục tìm kiếm mới ra được đúng kết quả mong đợi. Nó là bài “Niệm khúc cuối” sáng tác năm 1971 của nhạc sĩ Ngô Thụy Miên do nam ca sĩ Sĩ Phú hát. Ôi trời, bài hát có tuổi đời ngang với tuổi người già mà chỉ vì ta ít nghe các dòng nhạc cũ nên không để ý tới, để thiên hạ nghe nát tan biết bao nhiêu con tim rồi mình mới đi kiếm. Bài hát từ năm 1971 mà cho tới tận bây giờ vẫn làm một người già như nó lặng lẽ ngồi nghe như đang còn ở cái tuổi yêu đương đắm say… (le lưỡi cái :D)

Lời bài hát dưới đây lấy từ website Góc trời Ngô Thụy Miên của chính tác giả.
Nghe phiên bản ca sĩ Sĩ Phú hát, theo cảm nhận riêng có lẽ giọng của nam ca sĩ này là “ngấm” nhất “phê” nhất so với các phiên bản các ca sĩ khác.

Đúng là khi đã già mà chợt lỡ nghe phải khúc tình ca thì thật rất là phiền… 😀

NIỆM KHÚC CUỐI (1971)

Dù cho mưa tôi xin đưa em đến cuối cuộc đời
Dù cho mây hay cho bão tố có kéo qua đây
Dù có gió, có gió lạnh đầy
có tuyết bùn lầy, có lá buồn gầy
Dù sao, dù sao đi nữa tôi vẫn yêu em

Dựa vai nhau cho nhau yên vui ấm áp cuộc đời
Tìm môi nhau cho nhau rã nát, rã nát tim đau
Vừa đôi tay, ước muốn tù đầy
tóc rối bạc màu, vết dấu tình sầu
Nhìn em, nhìn em giây phút, muốn nói yêu em

Xin cho tôi, tôi như cơn ngủ
Ru em, đưa em một lần
Ru em vào mộng, đưa em vào đời
Một thời yêu đương
Cho tôi xin em như gối mộng
Cho tôi ôm em vào lòng
Xin cho một lần, cho đêm mặn nồng
Yêu thương vợ chồng

Dù mai đây ai đưa em đi đến cuối cuộc đời
Dù cho em, em đang tâm xé, xé nát tim tôi
Dù có ước, có ước ngàn lời
có trách một đời, cũng đã muộn rồi
Tình ơi! Dù sao đi nữa xin vẫn yêu em

« Older entries