Mướp…và hơn thế nữa

Mướp thì có ai còn lạ gì đâu. Nói đến mướp là hình dung ngay thứ trái dài thộn, thả giàn lủng là lủng lẳng, khi non thì để làm món ăn mùa hè cho mát, còn khi già thì hạt để làm giống, xơ dùng rửa bát, kỳ lưng hay làm thuốc đông y trị bệnh tế nhị. Tất nhiên cũng có cả những giống “mướp” khác nhưng không đem ra làm món ăn cũng không làm thuốc hay làm vật dụng rửa ráy, kỳ cọ được nên những nhà nào “thâm canh” được giống “mướp” này rất ít khi muốn hé ra cho ai biết. Vì thế, giống “mướp” ý không bàn tới trong post này 😀

Ở bên nhà mình, mướp là thứ rau trái nhiều nhà tự tăng gia được, vừa lấy giàn cây bóng mát vừa lấy trái ăn. Trái ra nhiều còn đem chia cho bà con chòm xóm mỗi nhà vài trái ăn lấy thảo. Những nhà không trồng thì ra chợ mua cũng rất rẻ và khi mua hẳn ai cũng muốn lựa những trái mướp hương thon nhỏ mà thơm ngọt chứ được mẹ sai đi chợ mà chọn trái mướp ta to đùng mang về thế nào mẹ cũng thở than con gái mẹ phải đào tạo lại rồi con ơi. Mình nhớ hồi còn ở nhà, mướp không phải là món ăn quá ưa thích với mình, nghĩa là thỉnh thoảng ăn cũng được, không ăn cũng không sao, chưa bao giờ cảm thấy có nhu cầu phải ăn-phải ăn như những món ghiền khác. Thế mà từ khi sang đây, cứ mỗi khi vào hè trời bắt đầu nóng lên, nhìn thấy bó rau đay mồng tơi là lại ước có trái mướp nấu tô canh cùng. Nhưng tình cảnh éo le là ở đây rất khó kiếm mướp, không hẳn là không có nhưng rất hiếm, thi thoảng lắm mới thấy bày bán vài trái nhập từ đảo Okinawa hoặc mấy đảo phía Nam nước Nhật, tầm trên dưới 400 yên/trái be bé (khoảng hơn $4), mình nhặt mua vội cứ như là thứ rau trái quý vậy.

Okinawa là một vùng đảo phía nam ở tận cùng nước Nhật, nơi khí hậu trong lành với biển xanh mây trắng, có những cụ già sống thọ nhất thế giới và cũng là nơi có rất nhiều loại rau trái khá giống với VN. Từ những thứ cây nhiệt đới như chuối tây, dứa chín, đu đủ, thanh long, xoài, chanh leo, mía… tới các loại rau trái như mướp thường, mướp đắng (khổ qua), đu đủ xanh, cải xanh giống loại cải mơ ta, ngải cứu, rau dền, rau muống v.v… Từ Okinawa về Tokyo phải mất hơn 2 tiếng máy bay nên đặt mua rau trái từ đấy tuy tươi ngon và được đóng gói gửi bảo quản lạnh rất cẩn thận song đúng là “tiền rọ nặng hơn tiền mèo”, chả khác gì ở Hanoi mà bày đặt mua rau tận Saigon. Dưng mà chờ tiệm nhập về bán thì dài cổ nên mình đành đặt mua thẳng từ Okinawa cho xong.

Rau trái Okinawa Rau Okinawa Đu đủ xanh Okinawa Mướp Okinawa

Và thế là không chỉ mướp mà hơn thế nữa, mình đặt luôn vài loại rau trái để họ gửi một thùng to cho tiện. Mùa này đang có cả cải xanh, ngải cứu non mỡ màng… là mấy thứ rau mình rất thích nhưng chưa hề thấy bán ở nơi mình sống bao giờ. Nhà gần sát biển, lại trên lưng chừng trời gió lùa lồng lộng, không giàu kinh nghiệm trồng trọt như các chú bộ đội nhà giàn vùng đảo Trường Sa nên không làm được “nông dân ban công”.

Có thùng rau Okinawa thành ra cả tuần nay được sung sướng với mấy món ăn bình dị quen thuộc y như là đang ở VN vậy. Nào gỏi đu đủ xanh tôm thịt, đu đủ xanh Som Tam kiểu Lào/Thái, nào mướp xào giá với thịt bò, mướp nấu rau đay mồng tơi, rau dền nấu tôm khô… Người ở VN đọc tới đây hẳn thế nào cũng nhếch mép cười ruồi một phát vì toàn những món bình dân chứ cao lương mỹ vị gì mà khoe khoang. Ở đây ngược đời thế đấy, đồ hiệu cao cấp thì nhan nhản mua đâu cũng được, còn đồ quê mùa thì đâu phải lúc nào cũng có sẵn mà tìm 😀

Bạn Pẹt chưa kịp thưởng thức mấy thì đã phải lên đường đi công tác rồi, lại về đúng cái xứ sở mà nếu cho bạn ý ăn thêm các thứ rau này vào thì hẳn sẽ như là “chất củi trả về rừng” nên chỗ rau còn lại mình tự thưởng thức mà không cảm thấy áy náy cái sự “ăn một mình đau tức” tí nào hehe…

Địa chỉ mua rau trái Okinawa ở đây.

Advertisements

“Xài chùa” rất sướng…

Sướng quá chứ lỵ… Là bởi chỉ cần lên mạng gõ là tìm ra thứ cần xài, khỏi cần tự chụp cho mất công, khỏi cần mua cho tốn kém, khỏi cần xin phép cho lằng nhằng, khỏi cần ghi nguồn cho dài dòng. Mạng ảo bao la, thế giới bát ngát, cứ rinh về xài chùa ai biết đấy là đâu…

Nhưng mà “chùa” thì không thích thế, “chùa” không muốn đồ của mình bị người ta “thiên nhiên” bê về xài. Nếu cần mượn xài đỡ thì ít nhất hành xử tối thiểu là nên ghi nguồn hoặc để nguyên hình chứ không thể bê về rồi thi nhau mài dao kéo chặt chém cắt cúp tên chữ gắn trên hình đi xong treo gọn gàng như đồ sở hữu trong nhà mình vậy. Và nhà cháu cũng ngàn lần tạ tội với nhà chùa, chùa thật ý, vì bỗng dưng cái từ “chùa” bị đem ra chốn hạ tiện này.

Mới ngó sơ sơ mà đã ra một số các bạn xài chùa đây, kiếm nữa chắc còn ra nữa, mà sao thấy nản cái việc phải kiếm kẻ chôm đồ quá, như là đang nhiên mình bị ép phải đi bươi rác vậy…

1. Báo Sức khỏe và Đời sống, cơ quan Ngôn luận của Bộ Y tế Việt nam.

+ Bài có hình ở đây (1)

Báo Sức khỏe & Đời sống chôm hình

Hình gốc trong bài đang được mình cho sử dụng ở đây.

+ Bài có hình ở đây (2)

Sức khỏe & Đời sống chôm hình

Hình gốc bên dưới và gần đây mình đã thay bằng hình có chữ ký.

La hán quả (Luo han guo 羅漢果)

2. Tin tức online, trang thông tin Tổng hợp Giải trí của VietNamNet

Bài có hình ở đây. Nội dung tin chỉ là đưa lại từ báo Sức khỏe & Đời sống nhưng để cho khác với báo bạn thì Tin tức online đi chôm hình khác của mình về cho xôm.

Báo Tin tức online của Viet Nam Net chôm hình

Hình gốc bên dưới và gần đây mình đã thay bằng hình có chữ ký.

La hán quả (Luo han guo 羅漢果)

3. Báo Phụ nữ thành phố Hồ Chí Minh.

Bài có hình ở đây. Còn hình gốc trong bài đang được mình cho sử dụng ở đây.

Báo Phụ nữ TPHCM chôm hình

4. Site vn.nhahang.com của cty TNHH TIN HỌC-TMDV ĐẲNG CẤP VIỆT

Bài có hình ở đây và hình gốc trong bài đang được mình cho sử dụng ở đây.

Dang Cap Viet Co.,Ltd chôm hình

=> Và đúng là “đẳng cấp Việt” ở chỗ là vẫn cùng một hình đó, món đó và nó được làm hoàn toàn tại đây nhưng khi rinh về tới VN thì các site đã khéo tay “chế biến” lại thành đặc sản Thanh Hóa hay là đặc sản vùng Quảng yên, Hạ Long. Người làng nghề vùng Thanh Hóa và Quảng Yên mà nhìn thấy đặc sản quê mình qua hình này hẳn sẽ giận sôi vì tuy chất lượng (theo mình) thì không thua kém nhưng hình hài lạ lẫm hẳn với sản phẩm anh em đồng loại ở quê nhà.

5. Báo Nông nghiệp Việt nam online, cơ quan của Bộ Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn.

Bài có hình ở đây và hình gốc trong bài đang được mình cho sử dụng ở đây.

Báo Nông nghiệp & Phát triển nông thôn chôm hình

6. Trang aFamily.vn của cty Cổ phần truyền thông Việt Nam – VC Corp

+ Bài có hình (1) ở đây nhưng đã được thay bằng hình khác sau khi mình gửi góp ý. Mình gửi comment cho 2 tin bài cùng lúc, một về việc chôm hình và một cho tin bài bình thường (để thử xem sao) thì comment bài bình thường được hiện hình, còn comment về chôm hình thì vĩnh viễn hư vô…

aFamily.vn chôm hình 1

Hình gốc (bên dưới), đã được mình xài trong post “Mùa tặng quà”

Bún cá rau cần

+ Bài có hình (2) ở đây và hình gốc đang được mình cho sử dụng ở đây.

aFamily.vn chôm hình 2

+ Bài có hình (3) ở đây, mới toanh, kể cả là sau khi đã được góp ý lần trước. Còn hình gốc đang được mình cho sử dụng ở đây.

aFamily.vn chôm hình 3

=> aFamily ghi chú tin bài trên là “theo Phụ nữ” nhưng vào bài ở trang Phụ nữ thì họ minh họa bằng hình hoàn toàn khác.

To be continued.

Điện Biên Phủ – 50 năm

Có lẽ lâu lắm rồi Điện Biên mới lại đón một lượng người đổ lên nhiều như dịp đầu tháng 5 năm 2004, nhân kỷ niệm 50 năm chiến thắng Điện Biên Phủ. Mọi chuyến bay tới Điện Biên lúc đó đều kín mít. Các nhà khách, nhà nghỉ của nhà nước cũng như các mini hotel và nhà trọ của tư nhân dù tốt hay dở cũng đều không còn phòng trống. Có khách phải xin ở nhà dân theo kiểu homestay.

Có rất nhiều hoạt động kỷ niệm nhân dịp này đã được tổ chức rộn ràng ở Điện Biên theo một kịch bản giống nhau nhất định cho những kỷ niệm lớn. Chỉ thất thường nhất là thời tiết, chợt nắng chợt mưa và đúng lúc tổ chức lễ diễu hành kỷ niệm chính thì trời đổ mưa như trút nước. Những hình đẹp nhất về lễ kỷ niệm và cuộc sống Điện Biên bạn Pẹt lại chụp bằng máy ảnh xài phim nên tiếc là scan lại không được đẹp.

Máy bay hạ cánh xuống sân bay Điện Biên mang theo các lãnh đạo, nhiều cựu chiến binh cùng du khách cả trong và ngoài nước.

DienBienPhu 7-5-2004 008

DienBienPhu 7-5-2004 010

DienBienPhu 7-5-2004 006

DienBienPhu 7-5-2004 005

DienBienPhu 7-5-2004 004

DienBienPhu 7-5-2004 093

DienBienPhu 7-5-2004 028

Bác Nông Đức Mạnh, lúc đó và bây giờ vẫn là Tổng Bí thư.

DBP23

Bác Đại tướng Phạm Văn Trà, khi đó là Bộ trưởng Quốc phòng.

DBP18

DienBienPhu 7-5-2004 070

DBP4

DBP11

DBP8

DBP13

DBP9

DBP12

DienBienPhu 7-5-2004 034

Chiến thắng nào dù vẻ vang đến mấy cũng để lại thật nhiều mất mát đau thương…

DienBienPhu 7-5-2004 047

DBP20

DBP19

Và các hình ảnh khác ở đây

Để đời đời ghi nhớ chiến thắng Điện Biên Phủ lẫy lừng và công ơn những người đã ngã xuống, người ta đã cho làm tượng đài “danh tiếng” này. Không phụ lòng người, khối tượng đài hoành tráng này đã góp phần để lại vô vàn tiếng thơm

DBP22

Bánh bao

Hôm nay là ngày 1-5, Quốc tế Lao động.
Ngày tôn vinh lao động bởi Lao động là vinh quang.
Vinh quang thế chẳng lẽ lại không lao động gì.
Thế là mình “lao động”……bánh bao!

Bánh bao bán ở Nhật phải công nhận rằng khá ngon, vỏ bánh trắng nõn nà, nở xốp, mềm tan và nhân cũng có nhiều kiểu, từ nhân mặn tới nhân ngọt. Bánh bao “bình dân” chỉ lớn vừa vặn, giá chừng hơn 300 yên/cái (hơn $3). Nếu mang hơi hướng bánh bao Trung Hoa một tí thì nó sẽ luôn có giá từ 500 yên/cái trở lên. Còn đặc biệt nữa như tiệm quảng cáo là phải đi chọn nước, chọn sữa, chọn thịt, chọn rau, nấm, măng v.v… cho nguyên liệu làm bánh từ những nơi trang trại chăn nuôi trồng trọt có tiếng nào đó nữa thì giá của nó khó mà biết trước, ít nhất cũng phải tầm 800-900 yên/cái trở lên, mà làm còn không kịp bán. Tính ra tiền Việt (theo tỉ giá hôm nay) thì là gần 200 ngàn đồng 1 cái. Ối người ở nhà sẽ bảo ăn cái bánh bao ôi chao là lè lưỡi. Nhưng mà tiền nào của nấy, ngon thật đấy, nhất là cái vỏ bánh (theo ý kiến của mình) hehe…

Vậy mà những lúc lên cơn thèm bánh bao thì lại chỉ ước có được cái bánh bao với món nhân đặc trưng rất Việt đã quen vị từ nhỏ, mà loại này thì có tìm mỏi mắt cũng không đâu bán ở đây. Thế là phải vào bếp, vào bếp thôi…

Nguyên liệu: cho 10 cái
1. Vỏ bánh:
+ Bột mì loại dùng làm bánh ngọt (hakurikiko/薄力粉): 200g
+ Đường trắng: 20~50gr tùy thích ăn ngọt
+ Muối: 2 nhúm nhỏ chừng 3gr
+ Men nở (dry yeast): 3-4gr (1 thìa nhỏ)
+ Bột nổi (baking powder): 7gr (2 thìa nhỏ = 3.5gr/gói x 2)
+ Sữa tươi ấm 35 độC (hoặc nước ấm): 110~120ml
+ Dầu ăn: 1.5 thìa soup
2. Nhân bánh:
– Thịt heo xay 180g, ướp với gia vị muối tiêu và hành khô bằm nhuyễn.
– Miến đã trụng chín tới: 50g
– Mộc nhĩ ngâm nở rửa sạch, thái nhỏ: vài cái
– Nấm hương thái nhỏ vài cái (nếu thích)
– Trứng cút luộc 10 cái hoặc trứng gà luộc 3 quả cắt mỗi quả làm 4.
– Lạp xưởng hấp mềm, thái miếng mỏng: 1 cây

Dụng cụ cần có:
– Giấy nến làm bánh: 10 miếng cắt vuông hoặc tròn để lót bánh
– Cây cán bột
– Thớt hoặc miếng nhựa rộng để làm bàn nhồi cán bột.

Men & Bột nổi

Bánh bao Bánh bao

Cách làm:

1. Nhồi và ủ bột:
– Rây bột mì vào tô rồi trộn thật kỹ với men và bột nổi. Hòa tan đường và muối với sữa ấm, vun bột thành hõm ở giữa và cho sữa vào từ từ, dùng tay hoặc cây phớt trộn đều đến khi bột thấm hết sữa thì nhồi bột bằng tay chừng 15′. Tiếp đó cho dầu ăn vào, tiếp tục nhồi đều đến khi bột dẻo mịn và không còn dính tay.
– Rắc chút bột áo ra thớt cho khỏi dính và lấy bột ra nhồi tiếp theo cách miết cho miếng bột mỏng ra, rồi gập đôi lại và lại miết thành miếng mỏng. Làm như vậy chừng 15′ nữa thì cho lại vào tô, phủ khăn ẩm và nylon sao cho không tiếp xúc với mặt bột và không kín quá, ủ bột lần đầu trong nhiệt độ 28~30 độ C chừng 1h. Nếu trời lạnh nên để tô bột lên trên một thau nước ấm chừng 45 độ C, khi nước nguội lại thay nước ấm mới cho tới khi bột nở đủ thời gian. Sau 1h thấy bột đã nở gấp đôi, nhồi lại bột chừng 10′ rồi lại phủ khăn ủ bột lần hai thêm 3h nữa. Bột sẽ tiếp tục nở to gấp đôi hoặc gấp 3.
– Lấy bột đã nở đủ độ ra thớt có rắc bột áo chống dính, nhồi lại bột và lăn khối bột thành hình trụ dài. Toàn bộ khối bột lúc này sẽ nặng chừng 370g, cắt bột thành 10 miếng, ~37g/miếng khi hấp bánh nở ra là vừa vặn. Cán mỗi miếng bột thành hình tròn đường kính 10~12cm, ở giữa dày, ngoài mép mỏng hơn để khi gói bánh không bị lủng đáy và dễ xếp nếp mép bánh.

Bánh bao Bánh bao

2. Gói bánh:
– Chia nhân thịt thành 10 phần đều nhau. Các miếng bột chưa cán nên cho vào tô phủ wrap để bột khỏi khô trong khi chờ gói.
– Để miếng bột đã cán mỏng lên lòng bàn tay, hơi khum lại, cho nhân thịt, 1/4 trứng gà hoặc 1 trứng cút và 1-2 miếng lạp xưởng vào nhân, dùng ngón cái ém giữ nhân trong khi tay kia xếp nếp vỏ bánh. Vừa xếp vừa xoay nhẹ cho tới khi miếng bột bao kín nhân bánh. Lúc này các nếp bột đã chụm vào tạo thành một cái núm bánh, xoáy nhẹ núm bánh và nhấn cho các nếp vỏ bánh mới xếp dính chặt vào nhau, khi hấp bánh mới không bị hở miệng.

Bánh bao

– Lần lượt gói bánh cho tới hết bột. Dưới mỗi bánh lót 1 miếng giấy nến. Xếp bánh vào khay, để các bánh cách xa nhau, phủ khăn ẩm hoặc wrap cho vỏ bánh tiếp tục nở lần 3 chừng 20~30′ mới đem hấp.

3. Hấp bánh:
– Cho nhiều nước vào đun sôi tới khi ra thật nhiều hơi mới xếp bánh vào tầng hấp. Nên để bánh cách xa nhau để khi bánh nở ra không bị dính nhau. Bọc vung nồi hấp bằng 1 khăn cotton để hút nước tránh cho nước bị rỏ xuống bánh. Để lửa hơi lớn cho nước sôi mạnh ra nhiều hơi, hấp chừng 10′ là bánh chín.

Bánh bao

Lấy ra măm măm thôi…

Bánh bao

Bánh bao chỉ dùng men, không dùng bột nổi (hình trên)
…và bánh bao dùng cả men lẫn bột nổi (hình dưới)

Bánh bao

Rõ ràng là bánh bao có bột nổi nhìn vỏ bánh mềm và nở xốp hơn.

Nhem nhem… bánh nóng hổi rắc chút tương ớt ngọt ăn cùng. Mỗi lần làm 10 chú thì mình chỉ xơi được tối đa là 2, còn bạn Pẹt bao giờ cũng lẻm hết phải 5 chú một lúc, ăn thay cơm luôn mới giỏi…

Bánh bao