Thăm cố đô Huế (phần cuối)

Phần 1
Phần 2

Cách đây đã khá lâu, mình có dịp làm việc cùng với một chị người Huế có cái tên thật đẹp “Phan Nữ Lam Th.”. Chị đi du học ở Tiệp về, lấy chồng Hanoi nên đã ở lại Hanoi làm việc. Sau này hai chị em đều chuyển đi hai nơi làm việc khác nhau, ít có dịp gặp nhau tuy vẫn trong cùng đoàn ngoại giao, nhưng ấn tượng về chị thì mình vẫn còn nhớ mãi. Chị rất giỏi giang, giọng Huế nhẹ nhàng, chị tinh tế, dịu dàng và nhường nhịn. Từ đó mình luôn giữ hình ảnh về người con gái Huế là hình ảnh của chị. Ở Nhật sau này có một vài người bạn Huế, gọi là em thì đúng hơn vì các em kém nhiều tuổi nhưng mình cũng rất quý mến sau khi có những dịp cùng tham gia các hoạt động trong cộng đồng bên này. Các em đã bổ sung thêm vào hình ảnh tốt đẹp đã có của mình về những người con của đất cố đô Huế. Vào Huế lần này, tuy chưa đi được nhiều nơi và chưa đủ điều kiện tìm hiểu nhiều hơn về cuộc sống thực tế của người dân Huế ngoài những gì đọc trên sách báo nhưng mình càng có niềm tin tốt đẹp về sự thật thà, mến khách của những người Huế mà mình đã tiếp xúc. Từ sự ân cần nhẹ nhàng của chị nhân viên lễ tân ở khách sạn, anh lái xe nhiệt tình, cẩn thận và nhiều hiểu biết, tới những người như chủ tiệm bánh Huế Hàng Me, tiệm cơm chay Tịnh Tâm hay tiệm bán cơm hến, bún hến bình dân mà anh lái xe chở mình tới v.v… ai cũng rất xởi lởi, dễ thương.

Chợt bắt gặp nét duyên dáng rất Huế tại Lăng Vua Khải Định

Bữa tối đầu tiên với các loại bánh Huế ăn ở tiệm Hàng Me ngon lịm người. Bữa tối thứ hai, sau cả một ngày dài đi thăm Quảng Trị từ sáng sớm tới tối mịt với quãng đường hơn 400 cây số, trở lại Huế muốn đi thưởng thức cơm chay ở cái nôi của Phật giáo. Tiệm chay Tịnh Tâm nằm ở đường Chu Văn An sở dĩ biết được do tìm kiếm thông tin từ những người đi trước. Các tiệm này đều rất tiện gần hotel mình ở, vài phút đi bộ là tới nơi. Bữa cơm chay với cơm trắng thơm dẻo nóng sốt, cá kho, ốc xào sả ớt, canh chua cá nấu măng, rau cải xào nấm… mọi thứ đều chay chẳng có cá, ốc gì mà ngon tuyệt và mùi vị giống y như thật. Ăn chay lúc nào cũng ngon thế này thì ăn cả đời khỏi cần cá thịt cũng được. Giá mà mình thạo nấu món chay…

Huế Huế
(Ốc xào sả ớt và Cá kho tiệm Tịnh Tâm. Cá ăn sắp hết mới nhớ ra chụp hình…)

Anh chủ tiệm khá trẻ, anh nói anh ăn chay trường mà trông rất to cao. Anh còn ra bàn mình nói chuyện về các món chay và cho biết cũng có một người cháu bà con đang du học ở Nhật. Anh giữ nghề này từ bà ngoại và ngoài nấu cho tiệm của nhà, anh còn dạy nấu món chay cho những người muốn theo học để họ về mở tiệm tại địa phương. Anh kể có đầu bếp tiệm Cơm chay Nàng Tấm ngoài Hanoi đã từng vào học nghề từ anh. Phải chi mình có điều kiện vào Huế học làm món chay thì chắc mình sẽ tạm biệt món mặn cho bạn Pẹt hết đường…ăn mặn… hehe… Xuýt xoa mãi món cá kho chay với riềng nghệ, sả, ớt và những gia vị gì khác của anh vì cay và vì quá ngon, mình quyết định đặt mua mang về Hanoi cho nhà cùng thưởng thức. Hẹn anh ngày giờ lấy xong xuôi, với tâm trạng cực kỳ phấn khởi sau một ngày đi vui vẻ và thưởng thức bữa cơm ngon, mình và bạn Pẹt rủ nhau đi ăn chè Huế. Anh đã nhiệt tình chỉ dẫn tiệm chè Cung Đình và đường đi tới đó. Anh nói tiệm chè Cung Đình ở đường Nguyễn Huệ, gần ga Huế, lấy taxi từ đây ra đó chỉ mất cỡ 30 ngàn đồng và chừng 10′ chạy xe. Nhìn bản đồ đúng là không xa lắm, cám ơn anh và chào tạm biệt, hai bạn ra đường tìm taxi.

Khu vực đoạn cắt đường Lê Lợi với đường Chu Văn An, Phạm Ngũ Lão… gần đó có rất nhiều taxi và xích lô chạy lòng vòng chờ rước khách. Giống như phố Phạm Ngũ Lão trong Saigon, phố Phạm Ngũ Lão ở Huế cũng được coi là phố tây bởi rất nhiều khách nước ngoài vào Huế du lịch thuê mini hotel ở đây. Trong phố, các nhà hàng, quán bar và các tiệm bán đồ lưu niệm nằm san sát. Còn ngay đầu phố, đối diện với Century hotel, là tiệm DMZ cafe, đi qua nhạc mở ồn ào, luôn đông khách tây ngồi kín từ trên xuống dưới từ trong ra ngoài. Tường của tiệm vẽ chi chít đủ các hình hài và dán đầy thông tin về các tours. Hôm trước tiện đường đi bộ từ tiệm Hàng Me về, ngồi uống nước ở đây, mình đã được các bác xích lô vòng đi vòng lại bao nhiêu lần mời dùng xe đi xem “Hue by night”, nhưng đã chót gọi mấy ly sinh tố và phải chờ gần 40′ mới được mang ra nên khi uống xong thì đã muộn, không đi được nữa vì hôm sau còn đi Quảng Trị sớm. Nếu có dịp thì nhất định phải đi bởi thành nội ban ngày và ban đêm là hai sắc màu cuộc sống khác hẳn nhau.

Từ tiệm Tịnh Tâm ra, chưa kịp gọi taxi thì gặp ngay 1 xe xích lô mời mọc hỏi muốn đi đâu sẽ chở. Khi biết hai bạn định đi tiệm chè Cung Đình, anh nói tối nay mát mẻ sao không đi xích lô, anh chỉ lấy 50 ngàn đồng, chở cả hai người luôn. Cả ngày đã ngồi xe hơi rồi, giờ đi xích lô chút cũng được. Hơi ái ngại nếu 2 người lên một xe sợ anh phải còng lưng chở nặng vất vả nên bảo anh gọi thêm xe nữa, anh nói là cháu của anh đang ngay gần đó. 100 ngàn cho 2 xe 2 người, hai bạn vui vẻ lên xe, bạn Pẹt ngồi xe người chú và mình ngồi xe người cháu. Hai chú cháu nhà này đều còn trẻ khỏe, đỡ ngại hơn là lên xe xích lô của người già vì mình trẻ thì ngồi mà người ta già phải đạp còng lưng thấy cứ không đành lòng sao đó.

Khung cảnh sông Hương, núi Ngự, cầu Tràng tiền và Kỳ đài sau cơn giông

Đi chừng vài phút, người chú nói với sang xe mình hỏi có muốn tới một tiệm chè Cung Đình khác nằm trong thành nội (tức là đi hướng khác hắn và phải qua cầu Tràng Tiền) cũng là chị em bà con với tiệm Cung Đình kia nhưng đều ngon và nổi tiếng như nhau, tiệm trong thành nội lại có cả Trà Cung Đình để khách muốn thì có thể thưởng thức luôn chứ tiệm chè Cung Đình bên Nguyễn Huệ lúc đầu định đi thì chỉ bán chè ăn thôi, không có trà. Người chú bảo nếu đồng ý đi vào tiệm chè Cung Đình trong thành nội thì tiện xe tiện đường chú cháu họ sẽ chở lòng vòng ngắm thành nội buổi tối cho biết. Thế cũng được, đằng nào cũng đã muốn đi xem “Hue by night” từ hôm qua và cũng lại đi ăn được chè Cung Đình nữa, thật là tiện. Người chú nói sẽ lấy 100 ngàn đồng cho mỗi xe, 2 xe là 200 ngàn, mình cũng nhất trí dù chưa biết là sẽ đi bao xa và mất bao thời gian nhưng đi du lịch để được vui vẻ thoải mái là hàng đầu. Sẵn đang vui vẻ, lại đã có ấn tượng tốt với người Huế từ trước và nhất là mấy hôm nay nữa nên mình hoàn toàn tin vào họ, đồng ý đi luôn.

Qua cầu Tràng tiền, hai xích lô vòng vèo theo các con phố thăm thành nội. Xe bạn Pẹt phía trước, không biết người chú nói chuyện gì mà cười khá rôm rả. Còn xe mình, người cháu nói năng nhỏ nhẹ hơn, thư sinh giống như một sinh viên, cậu chỉ dẫn các địa điểm đây Phu Văn Lâu, đây nhà sách cổ, đây phố ăn đêm, kia tiệm bún bò ngon chuyên bán ở vỉa hè buổi tối, tiệm kia may áo dài đẹp v.v… Trên vỉa hè các con phố thấy cũng có nhiều xe bán chè di động bày các nồi chè la liệt, mình hỏi thì cậu nói chị là du khách thì nên ăn ở tiệm có tiếng như Cung Đình chứ ăn bừa trên phố thế này, xe cộ chạy bụi bặm rất mất vệ sinh. Hóa ra anh chàng xích lô trẻ tuổi này rất có ý thức vệ sinh thực phẩm, điều mà không phải người Việt nào cũng ý thức được như thế. Hỏi thăm cậu làm nghề này được bao lâu thì cậu cho biết mới vào nghề được gần 2 năm, còn người chú kia thì đã…15 năm. Nghĩ bụng trông người chú trẻ thế mà đã làm 15 năm thì có lẽ phải chạy xích lô từ thiếu niên mất… Ngồi trên xe sau mới nhìn thấy xích lô của người chú có in tên người lái, địa chỉ và số xe đăng ký ở phía sau lưng ghế khách, hình như còn có cả điện thoại của họ hay của tổ hợp tác thì phải. Mình hỏi người cháu thì cậu cũng xác nhận xích lô ở Huế phải có đăng ký rõ ràng thế mới được hành nghề. Vậy mà mình chưa bao giờ biết điều này, dù đã quá quen thuộc với hình ảnh chiếc xích lô Hanoi từ còn bé xíu, chắc tại mình không mấy khi lên xích lô.

Hue

Thuyền trên sông Hương lúc 5:30 sáng. Chụp từ ban công Century hotel

Theo xe người chú, họ bắt đầu rẽ vào đường gì đó vắng vẻ và tối thui, cảm giác nhà dân đã tắt đèn đi ngủ làm mình chợt giật mình sờ sợ, vội hỏi cậu xích lô đang chở đi đâu đây, cậu vẫn nói đi tiệm ăn chè. Có lẽ đã hơi chủ quan phó mặc hết cho hai chú cháu họ nên không hỏi tên phố có tiệm chè từ trước, giờ vội lập tức cố tìm biển tên đường. Có 1 tấm biển đây rồi, đường “Xuân 68”. Đi thêm lúc nữa thì tới tiệm, đèn đóm sáng trưng so với xung quanh nhưng chẳng thấy có biểu hiện gì là tiệm bán chè mà lại trông như là tiệm tạp hóa, trên biển hiệu là Thanh Hương chứ không phải Cung Đình. Bắt đầu lờ mờ hiểu ra “vấn đề” nhưng xe đã dừng ngay trước cửa, đành bước xuống. Hỏi lại người xích lô đây đúng là tiệm chè Cung Đình không thì họ nói cứ vào trong đi, chè bán ở bên trong. Bước vào mà đầy sự nghi ngờ. Ngồi xuống cái bàn bé tẹo giữa xung quanh toàn mè xửng, tôm chua, mắm ruốc và các bọc gói gì khác, chưa thấy chè đâu mà đã bị họ mang đủ thứ bày ra trước mặt mời mua. Mình bảo “người ta nói chở tôi tới tiệm ăn chè, tiệm có phải bán chè không” thì lập tức họ kêu mang ra hai ly chè bé tẹo như ly uống trà, một sen một thập cẩm và thêm 1/2 ly trà mà họ nói là trà Cung Đình. Thì ra đây là “chè và trà ở tiệm có tiếng” mà người xích lô “nhiệt tình” giới thiệu cho mình đây. Hẳn mấy người xích lô kia phải có quan hệ bà con hay trò gì đó với tiệm này thì họ mới có thể giới thiệu tốt đến thế về những sản phẩm mà mình đang được phục vụ trước mặt.

Biết đã bị lừa ngoạn mục, hết cả hứng nên mình đẩy cả 2 ly chè sang cho bạn Pẹt. Bạn Pẹt dường như chưa hiểu ra tình hình nên vẫn vô tư ăn ly chè sen, thử thêm 1-2 thìa ở ly thập cẩm rồi kêu vị gì lạ thế, không ngon và bỏ lại. Hỏi người phụ nữ bán hàng sao người xích lô nói ở đây bán chè Cung Đình mà không thấy bày nồi chè, toàn hàng hóa gì khác thì chị ta mở đài một hồi nào là đây mới chính là tiệm có tiếng, gia truyền vì nhà chị ta là dòng dõi hoàng tộc, còn tiệm chè Cung Đình kia chỉ lấy tên chứ chẳng có liên hệ gì với cùng đình hoàng tộc hết, nào là vào Huế du lịch phải cẩn thận kẻo bị lừa, nào là cùng món hàng đó tiệm chị ta chỉ bán 20 ngàn thì tiệm khác bán 40 ngàn v.v… Nghe cái cách chị ta trả lời khá đáo để với khách hàng khác và với mình thế, rồi nhìn thực tế tại tiệm, mình không thể bị lừa để mà tin thêm. Chị ta cũng là phụ nữ Huế đây sao?

Bị mời mọc búa xua, bạn Pẹt không biết từ chối làm sao bèn bảo thôi mua đại vài thứ linh tinh cho xong. Tính tiền hết hơn 200 ngàn đồng, lúc ấy chẳng hề nghĩ tiếc số tiền đó mà chỉ muốn xong thật nhanh để ra ngay khỏi tiệm. Ra tới cửa hai người xích lô ban nãy đưa xe tới, không nể được nữa, mình hỏi họ tại sao nói đưa đi ăn chè Cung Đình mà chở vào đây. Người chú bèn kêu to vào trong tiệm “khách ăn chè chưa”, người phụ nữ trẻ chanh chua ban nãy thản nhiên đáp vọng ra “rồi, mỗi người một ly rồi đó”. Giá như có xích lô khác hay taxi thì mình sẵn sàng gọi xe khác về bởi không muốn bước chân lên xe họ nữa, nhưng con phố này vắng vẻ quá, chẳng có xe cộ gì, đành chấp nhận lên xe. Hạ giọng nói họ chở về và không hề mở miệng nói thêm gì nữa.

Khác hẳn lúc đi tâm trạng vui vẻ, trò chuyện rôm rả, lúc về bực bội, cấm khẩu luôn. Người cháu còn nói những cái gì nữa trên đường về nhưng mình không để tâm đến. Tới cửa khách sạn, không thèm đả động bớt xu nào tiền xe, nhưng trước khi đưa tiền trả họ mình đã nói đại ý rằng hai người tối nay không đàng hoàng không thật thà làm mình mất đi những ấn tượng tốt đẹp đã có về đất Huế và người Huế suốt mấy ngày qua, lần sau đừng có lừa khách du lịch thế nữa, tiền đấy, cầm lấy và đi mau đi. Tuy giận nhưng mình không nói to, có lẽ thái độ khinh thường thấy rõ của mình lúc đó khiến người chú lúng túng ngượng ngập gãi đầu gãi tai, không dám nhìn thẳng mặt mình và ấp úng nói xin lỗi. Anh ta không dám cầm tiền mà nói “giờ anh chị cho bao nhiêu em xin bấy nhiêu, lần sau anh chị vô em sẽ chở anh chị đi đàng hoàng”. Trời, sao dám tin lần nữa, biết ai vào ai mà bảo sẽ chở đi lại đàng hoàng (!). Lạnh lùng cám ơn, mình bảo lần sau vào Huế sẽ không bao giờ bước chân lên xích lô nữa và đưa tiền cho họ xong mình đi thẳng. Thế là chè Huế và “Hue by night” chưa kịp thưởng thức trọn vẹn đã rước thêm nỗi bực mình sau suốt cả một ngày đã vô cùng vui vẻ. Bạn Pẹt bảo là tại mình tự đột ngột thay đổi kế hoạch đi ăn chè lúc đầu nên mới bị thế. Thì ai biết được, biết trước thì đời nào tin họ…

Đến khuya thì bạn Pẹt bắt đầu “ngấm chè”, chạy ra chạy vào toilet thật là tội nghiệp. Suốt cả ngày mình cũng ăn uống cùng các món giống y như bạn mà mình chẳng sao, còn bạn chỉ ăn thêm ly chè ở cái tiệm kia mà ra nông nỗi. Nếu mình cũng ăn ly chè tối qua như bạn thì hẳn là buổi đêm hai người sẽ phải tranh nhau cái toilet. Hồi sáng đi kể lại cho anh lái xe, anh cứ lắc đầu bảo tụi xích lô thật là bậy bạ, chè Cung Đình nào cùng bà con với tiệm linh tinh kia… Bạn Pẹt cho tới chiều vẫn không thể ăn được gì vì cái bụng căng nhức khó chịu. Đau bụng phát sốt, trời nóng thế mà đi về thấy bạn tắt máy lạnh, cuốn chăn lông của hotel kín mít trên giường như con ốc trong khi mình thì ngốt hết cả người. Vội vàng đi đắp khăn ướt hạ sốt và cho uống thuốc giảm sốt, thêm thuốc đau bụng. Chỉ còn vài tiếng nữa phải ra sân bay rồi, tình hình thế này làm sao đây… Thuyết phục được bạn Pẹt chịu ăn cháo để lấy sức, mình gọi điện xuống nhà hàng đặt 1 tô cháo có thịt nạc, hành và gừng. Đau bụng thế này lẽ ra chỉ nên ăn cháo trắng nhưng lại sợ bạn mất nước mất sức nên bỏ thêm chút thịt nạc cho có năng lượng vào người. Trong khi chờ cháo, vẫn phải liên tục thay khăn ướt lau người hạ sốt. Chừng 40′ cháo được mang lên, bạn Pẹt cố gắng ăn được 1/3 nhưng một tí thì đau bụng trở lại. Mình càng giận hai người xích lô và cái tiệm Thanh Hương ở đường Xuân 68 kia nhưng nghĩ lại cũng thấy đúng như bạn Pẹt nói, lỗi là do mình nữa, cái tội mình đã cả tin người. Đi du lịch ở đâu cũng vậy, đôi khi không thể cả tin như thế được.

Sắp xếp hành lý sẵn sàng đâu vào đó, còn những thứ mua ở tiệm Thanh Hương kia được gom hết vào một túi để bỏ lại. Mang về làm quà chỉ nên mua những thứ thật ngon thôi. Tắm táp xong xuôi vẫn còn thong thả, cứ để bạn Pẹt nằm nghỉ tới lúc trả phòng. Trời đột ngột nổi cơn dông mù mịt, cánh cửa ở đâu đó bị gió đập rầm rầm, mình vác máy ảnh ra ban công. Mây cuồn cuộn đen kịt, bụi bốc cao mù mịt, mặt sông trở nên tối sẫm và nước bị gạt thành từng mảng sóng bạc. Các thuyền trên sông đang hối hả chạy tìm chỗ trú vào bờ. Buổi sáng anh lái xe vừa mới nói Huế mùa này ít mưa lắm còn khi mùa mưa đến thì mưa dai dẳng cả tuần, mưa lê thê chẳng đi đâu được. Thế mà mình lại gặp cơn mưa dông ngay lúc sắp tạm biệt Huế. Mưa đi cho mát mẻ dễ chịu, mưa cho trôi đi hết những cái không may từ tối qua, để khi về Hanoi chỉ còn lưu giữ lại những gì đẹp nhất vui nhất về Huế. Lại lo mấy tiếng nữa nếu vẫn giông tố sấm chớp ầm ầm thế kia thì cái máy bay hạng ruồi ra Hanoi của mình liệu có cất cánh được không. Phụ nữ lắm khi đúng là lẩm cẩm, cứ hay lo bò trắng răng…

Mưa dông ở Huế

Mưa dông ở Huế

Tới giờ hẹn lấy bánh Huế tiệm Hàng Me (mẹ) và món cá kho chay tiệm Tịnh Tâm, chạy xuống sảnh lễ tân thì vừa đúng lúc họ mang tới. Họ khá đúng giờ hẹn, các thứ đều còn nóng hổi được đóng gói riêng từng phần vào hộp rất cẩn thận. Thanh toán hết mọi khoản cho người của các tiệm, cho hotel và anh lái xe xong mới lên giục bạn Pẹt dậy thay đồ để chuẩn bị trả phòng. Chỉ mong từ giờ tới lúc về đến nhà ở Hanoi bạn không đau bụng nữa là tốt rồi, còn thì về Hanoi điều trị tiếp. Đúng 6pm, xe rời hotel đi sân bay Phú Bài. Chia tay anh lái xe sau khi làm xong thủ tục check in, mình đã thay mặt bạn Pẹt, vẫn đang còn sốt mặt đỏ bừng, nói với anh rằng khi có bạn bè nào vào Huế hoặc lần sau nhà mình có dịp trở lại Huế, nhất định mình sẽ liên lạc để lại được đi xe anh. Cảm ơn bằng cả tấm lòng, về Hanoi hoặc sau khi về Nhật, mình sẽ gửi tặng anh những tấm hình đã chụp anh trong mấy ngày ở Huế. Những cái bắt tay thật chặt và anh còn đứng ngoài vẫy mãi cho tới khi nhà mình khuất sau khu vực ra máy bay. Sau vài ngày ở Huế ra, có hôm đang trên xe về nhà, mình nhận được điện thoại của anh gọi ra hỏi thăm sức khỏe bạn Pẹt và chúc mau hồi phục để ít ngày nữa trở về Nhật bình an. Bạn Pẹt phải về Nhật trước để đi làm.

Huế Huế
(Chụp hình kỷ niệm với anh Thuận trước khi rời hotel đi sân bay)

Về đây, khi có thời gian ngồi soạn album hình chụp ở Huế, mình đã chỉ chọn những hình mình cho là được nhất dưới cái nhìn của một du khách lần đầu tới Huế. Còn kể lại chuyện hai người xích lô ở đây chỉ là chia sẻ kinh nghiệm để những người sau này tới Huế sẽ biết mà giữ cho chuyến đi Huế được vui trọn vẹn, không còn gặp những chuyện như vậy nữa. Mình mong muốn các bạn bè xa gần cũng sẽ muốn tới Huế, muốn trở lại Huế và nếu có điều kiện thì sẽ cùng giữ gìn và quảng bá những nét văn hóa và vẻ đẹp của đất cố đô xưa. Huế nhỏ xinh, không ồn ào đông đúc, bụi bặm như Hanoi hiện nay. Huế với nón bài thơ, áo dài tím, tóc thề, với thành phố an bình nằm bên bờ Hương Giang, với những di tích hay phế tích đều là di sản, với những món ăn cay xé lưỡi và với cả cái nắng cái nóng chang chang dữ dội… sẽ làm ai tới Huế về còn nhớ mãi…

Huế, tình yêu của tôi, bài hát từ ngày xưa mình đã rất thích, nghe xong chỉ muốn đi Huế ngay mà rồi tận bây giờ mới có dịp về Huế.

Các địa chỉ tham khảo tại Huế:

1. Hotel:
Century Riverside Hotel Hue, 49 Le Loi street, Hue city, VietNam.
Giá phòng từ $65.00~/đêm, đã bao gồm cả bữa sáng và thuế (thời điểm 2009/8)
Tel: + 84. 54 3823390 / 3829303 * Fax: 84.54 3823394
Email : cenhuevn@dng.vnn.vn * Website: http://www.centuryriversidehue.com
* “The Best Hotel Service” – Awarded by Vietnam Economics Times/The Guide 2006
* “Top Trade Service 2006” – Voted by the E – Trade News
* “31st International Award for Tourist Hotel & Catering” – Awarded by Editorial Office – Madrid – Spain -2006

2. Thuê xe:
Đặt qua Century hotel hoặc gọi trực tiếp tới Mr. Nguyễn Văn Thuận số 0913-426-55… (nếu ai cần, xin gửi PM để lấy nốt số cuối vì đây là số riêng của cá nhân anh Thuận, không tiện công khai lên đây).

3. Mua quà đặc sản Huế:
Tiệm Nam Thuận, số 201 đường Huỳnh Thúc Kháng, Huế.
Tel. +84. 54 3534068 Di động: 0914-145-693
Chuyên sx mè xửng thượng hạng, tiệm có tiếng đã lâu năm ở Huế. Có các quà như hạt sen, Tôm chua, Mắm ruốc, Nem chả tré, rượu Minh Mạng, các loại bánh kẹo đặc sản Huế và cả nón Huế.

4. Bánh Huế:
Tiệm Hàng Me (mẹ), số 16 đường Võ Thị Sáu, Huế.
Chuyên các loại bánh Huế như bánh nậm, bánh bèo, bánh lọc, bánh ướt, bánh ram-ít, chả tôm… ăn tại tiệm và đặt mang đi xa.

5. Ăn chay:
Tiệm Tịnh Tâm, số 4 đường Chu Văn An, Huế.
Tel. +84. 54 3823572
Các món chay ăn tại tiệm hoặc đặt mang đi xa, giá từ 8,000~45,000 VND/món

6. Chè Huế:
Tiệm Cung Đình, số 31 đường Nguyễn Huệ, Huế.
Ngoài ra còn có chi nhánh ở Hanoi và Saigon. Giá tại Huế từ 8,000~15,000 tùy theo gọi ly hay gọi một khay.

7. Tiệm xấu cần tránh:
Tiệm Thanh Hương ở đường Xuân 68 -> nên gạch tên khỏi list mua sắm.

Phần 1
Phần 2

Thăm cố đô Huế (phần 2)

Phần 1
Phần cuối

Sau khi từ Quảng Trị trở lại Huế, đến lượt mình phải đi tham quan một mình vì bạn Pẹt bị ngộ độc đồ ăn tối hôm trước, tào tháo rượt cả đêm nên phải ở hotel chờ đến giờ bay ra Hanoi. Đi du lịch đã hết sức cẩn thận mà vẫn không tránh được, vụ này sẽ kể sau. Ngay khi chỉ thấy có một mình mình xuống xe, anh lái xe đã cười bảo “hôm nay lại thay ca đây…” vì buổi sáng đầu tiên vào Huế bạn Pẹt đã phải đi một mình. Lịch trình hôm nay mình sẽ đi thăm nốt mấy lăng tẩm ở xa, về đi ăn thử cơm hến, bún hến, bánh canh cá lóc, chè Huế và mua sắm vài thứ đặc sản Huế làm quà như mè xửng, tôm chua v.v… 15h sẽ về hotel sắp đồ để 18h check out đi sân bay chuyến 19:55 tối ra Hanoi.

Mới gần 8am mà đã nắng chói chang và nóng sôi sùng sục. Đường đi Lăng Vua Khải Định tuy hẹp và đèo đốc nhưng khá đẹp, có đoạn quanh co trồng toàn thông như những đồi thông Đà lạt. Chỉ cách trung tâm thành phố trên dưới chục km mà đã cảm giác về quê yên tĩnh lắm rồi. Nhà cửa hai bên đường nho nhỏ và hình như nhà nào cũng có cái vườn nho nhỏ như thế, vắng vẻ và bình an. Nhìn cái biển tên trên phố bắt đầu là “Kiệt” kèm với con số mình lại tưởng phố đó tên là Kiệt có đánh số nhưng nhìn cả dãy biển dọc phố thấy rất nhiều biển đề “Kiệt…” thì hơi lạ. Đem thắc mắc này hỏi anh lái xe mới biết “Kiệt” là tiếng Huế, có nghĩa là ngõ như ở Hanoi hay hẻm trong Saigon. Hì… vẫn phải học tiếng Việt như thường 😀 bảo sao ở Huế đi tới điểm nào họ cứ yêu cầu mình mua vé tham quan theo giá người nước khác là phải.

Tới Lăng Vua Khải Định, ra mua vé vào lăng, nghĩ anh lái xe sẽ không vào cùng như hôm trước nên chỉ mua một vé. Khi ra chắc thấy mình đi một mình tội nghiệp nên anh lại bảo sẽ lên cùng cho vui. Mới bước lên được vài bậc thang, anh bị đám người soát vé ngồi ở chân cầu thang (có máy laptop Toshiba để trên bàn hẳn hoi) gọi giật lại bắt mua vé. Anh bảo với họ anh là lái xe, trước nay đưa khách vào bao nhiêu lần chưa bao giờ phải mua vé nhưng không được họ chấp nhận. Anh hơi ấm ức định cự lại tiếp nhưng mình đã nhanh chân chạy đi mua thêm vé nữa, nắng nóng này cự cãi làm chi cho mệt bởi kiểu gì họ cũng sẽ có lý. Đưa vé cho anh, anh vẫn nói không hiểu tại sao mấy ông soát vé hôm nay giở chứng, còn mình thì tự nghĩ thầm “ai bảo hôm nay anh lại đi với một “người đẹp”… hehe… (“Người đẹp” ở đây là cách mình thường thấy đàn ông trong Nam gọi phụ nữ, kiểu như “chào người đẹp”, “người đẹp đi đâu đấy” v.v… dù bất kể là có đẹp hay không đẹp. Nói chung cứ được réo là “người đẹp” là… thấy đẹp rồi 😀 ).

Lăng Vua Khải Định Lăng Vua Khải Định Lăng Vua Khải Định Lăng Vua Khải Định Lăng Vua Khải Định Lăng Vua Khải Định

Lăng Vua Khải Định, về quy mô thì nó không lớn như Lăng Vua Tự Đức, nhưng còn khá nguyên vẹn và rất đẹp làm mình ngỡ ngàng so với những gì xem hôm trước. Càng lên cao nhìn ra thấy phong cảnh thật hữu tình, tiếc là vua lại chọn nơi đây để chôn cất chứ không phải để sống an dưỡng khi có bệnh. Có lẽ ngày xưa nó hoang vu hơn bây giờ nhưng dù sao thấy từ hồi đó mà Vua đã chọn được vị trí thật lý tưởng. Vào trong thì lại còn ngạc nhiên hơn bởi kiến trúc bên trong nửa tây nửa ta, được làm khá cầu kỳ chi tiết và màu sắc của những viên gốm được cẩn công phu càng làm cho mọi thứ lộng lẫy hơn. Giá như người phụ trách ánh sáng mà lắp đèn có thẩm mỹ hơn, bỏ đi mấy cái đèn tuýp ống dài gắn thô thiển kia và thay vào đó bố trí đèn có nghệ thuật một tí thì sẽ đẹp hơn nhiều chứ chụp vào hình thấy mấy cái đèn tuýp dài nằm ngang dọc chả ra làm sao cả. Sang gian trưng bày hiện vật mà Vua đã dùng thì mới thấy nhân viên ở đây không chăm chỉ lắm vì hiện vật bày trong tủ kính mà thứ nào cũng bụi mờ. Những thứ bên ngoài thì chăng đầy mạng nhện. Lại phải thông cảm vậy, lương nhà nước chắc eo hẹp quá, họ chẳng còn động cơ hứng thú để chăm chút cho Vua.

Rời Lăng Vua Khải Định xe bon bon đi Lăng Vua Minh Mạng (hình dưới bên trái). Xe không được vào gần cổng Lăng nên khách phải đi bộ vào. Đường đi bộ vào cổng Lăng là con đường đất lổn nhổn đất đá, nhấc chân bước nào là bụi mù bước đó, đường này mà trời mưa thì bùn lép nhép là chắc. Cái nắng như dội lửa trên đầu. Một bên là tường bao khu lăng, một bên là vườn chuối của dân, trẻ con cứ ngồi bên trong hàng rào vườn chuối mời mua chuối bằng thứ tiếng gì đó nghe như là tiếng dân tộc. Cổng chính thì đóng kín, khách đi bằng cổng phụ. Qua bàn của người soát vé thấy tiếng nhạc oang oang phát từ radio cassette, chắc khách vắng ngồi buồn quá họ mở nhạc cho vui. Vào tới sân lăng thất vọng tràn trề, cũng tượng văn võ bá quan, tượng voi đá đấy mà hiu hắt hoang vắng khác hẳn Lăng Vua Khải Định. Định ra trước cổng chính chụp hình thì thấy một đám thanh niên cởi trần nằm dài ngủ bởi chỗ đó không nắng. Đi lên tòa đầu tiên nhìn ra đằng sau thấy có tòa khác đang dựng giàn giáo che nylon sửa chữa. Ngắm nghía vòng quanh trên cao một hồi, thấy biển chỉ dẫn bèn leo xuống theo con đường mòn ven hồ nước đi vào sâu bên trong.

Vừa đi vừa hơi thấp thỏm vì giữa không gian rộng mênh mông vắng vẻ thế này chẳng thấy có ai đi ra đi vào, nhỡ đâu… Chắc đầu óc mình bị ám ảnh mấy vụ các bạn Bắc Triều Tiên anh em lén lút đổ bộ vào Nhật trên bờ biển vắng năm xưa bắt cóc người Nhật rồi đem thẳng về Bắc Triều Tiên “sử dụng” mà cả nước Nhật rùm beng mấy năm vừa rồi đây mà. Mình phán đoán ở đây thì không có nguy cơ bị đưa đi Bắc Triều Tiên nhưng nguy cơ bị chụp bao tải mang đi biên giới Trung Quốc bán thì rất có thể. Chân bước nhưng đầu vẫn tiếp tục đưa ra các tình huống xấu để nghĩ trước cách tự giải thoát nếu lỡ có gì… hehe… (j/k) 😀 May quá đi thêm một lúc thì gặp nhóm 3-4 khách Pháp đi ra mới thở phào yên tâm đi tiếp sâu vào lăng (cái này thì là thật).

Lăng Vua Minh Mạng Lăng Vua Thiệu Trị
(Một góc Lăng Vua Minh Mạng và Lăng Vua Thiệu Trị)

Vào tới nơi, tòa nhà chính có lẽ mới được tu sửa nên màu sắc tươi mới nhìn là thấy khác với khung cảnh rêu phong xung quanh, còn hai tòa hai bên thì sập xệ bụi bặm. Một tòa có biển báo nguy hiểm cấm vào vì có thể sụp, hăm hở đi vào tòa chính thì gặp tấm biển ngay từ ngoài là cấm chụp hình bên trong. Thế mới chán, khu không cấm chụp hình thì lại cấm vào vì có nguy cơ sập, khu được vào thì cấm không được chụp hình. Loanh quanh vòng ra sau một hồi thì chẳng còn gì xem nữa, xa xa là tường đổ nát và cây cối, chỉ được hồ nước là đầy mênh mông và xanh màu tảo lục. Thôi thế cũng còn đẹp chán, hơn hồ sen bên lăng Vua Tự Đức rồi. Vì lại mò ra từ lối khác nên đề phòng lạc đường mình đã hỏi thăm một chị đang giặt quần áo trong lăng, chị hỏi mình muốn ra cửa bên đường thuyền hay đường bộ. Nhờ thế mình mới biết có hai đường phân biệt. Ra ngoài anh lái xe hỏi sao đi thăm mau thế, mình chỉ biết trả lời là di tích đang tu sửa…

Anh lái xe tiếp tục đưa mình đi thăm Lăng Vua Thiệu Trị (hình trên bên phải), một quần thể di tích khá rộng nhưng đổ nát phần lớn. Anh nói sự hoang tàn là do thời gian chứ không phải do bom đạn. Anh sẽ chờ ở xe để mình cứ thong thả lên trên xem. Leo hết được mấy lần bậc thang, tới trước cổng thì thấy ngay tấm biển “Đang tu sửa, miễn tham quan”. Bởi vậy chẳng thấy có khách nào mò tới đây ngoài mình. Chán thật, chỗ thoái mái xem thì đổ nát không còn gì mấy để xem, chỗ hý hửng xem được thì lại đang tu sửa miễn xem. Ngắm nghía một hồi nhận thấy kiến trúc các lăng tẩm na ná như nhau, địa thế đất đai các vua chọn xây lăng cũng na ná như nhau chắc do đều dựa vào thầy phong thủy. Nóng bức quá chẳng còn gì để xem nữa, mình đi xuống. Sang khu đổ nát bên cạnh ngó các di tích còn lại thì thấy nếu nó còn nguyên vẹn chắc là khá nguy nga. Anh lái xe chỉ cho mình đống đất gạch lùm lùm phía sau bảo rằng nghe truyền mộ Vua Thiệu Trị mới chính là nằm ở đó. Mình cũng tin như vậy, anh là người Huế chính gốc mà.

Trên đường đi từ lăng nọ sang lăng kia, có đoạn đường chạy dọc song song theo sông Hương. Tàu du lịch chở khách đi tour thăm Huế trên sông cũng đi theo đường thủy này. Có một ngôi đền bên kia sông thấy rất đông người và cờ xí chăng rực rỡ, anh lái xe cho biết đó là Điện Hòn Chén đang mùa lễ hội. Hèn chi từ nãy trên xe mình đã thấy trên sông có mấy cái thuyền rồng sặc sỡ cái đi lẻ cái kết đôi hai thuyền vào nhau có người nhảy múa và thả nhiều thứ gì đó xuống sông. Anh nói họ đang làm lễ cúng bái trên sông như kiểu lên đồng. Anh hỏi mình có muốn vào xem anh sẽ đưa vào nhưng có thể mùa lễ hội sẽ rất đông tìm chỗ đậu xe hơi khó. Nhìn đồng hồ chẳng còn nhiều thời gian, đành nói anh bỏ qua đi tiếp. Mình chợt muốn đi đồi Vọng Cảnh xem cái nơi mà trước đây các học giả tranh cãi sôi nổi trên công luận không cho xây dựng khu du lịch giải trí theo dự án của nhà đầu tư Nhật ra sao nhưng anh nói giờ nó khác lắm. Họ làm nó chẳng còn ra như trước và từ đồi chẳng có cái gì đáng xem nữa. Vậy thôi bỏ qua. Xe chạy qua đồi Thiên An, nhìn từ đường lộ lên thì thấy nó cũng như đồi cây xanh bình thường, anh lái xe nói nếu đi picnic cắm trại thì thích hợp hơn, rút cục mình cũng không ghé vào nữa mà yên tâm chạy thẳng về thành phố.

Gọi điện về cho bạn Pẹt thì bạn vẫn chưa ăn gì từ sáng, bạn nói không muốn ăn và cũng không thể ăn được gì lúc này, chỉ muốn nằm thôi. Bạn nói hình như lên sốt, mình hoảng quá định về ngay hotel nhưng bạn nhất quyết bảo cứ yên tâm đi nốt đi để bạn nằm một mình nghỉ ngơi chứ về lúc này lại chẳng được kết quả gì, tối lại ra Hanoi rồi. Người mệt thường muốn yên tĩnh nên mình để bạn nghỉ ngơi tiếp, chưa về vội. Nói anh lái xe cho đi ăn thử cơm hến và bún hến, anh nói tầm giờ dở dang hơi khó tìm tiệm ngon bởi ở Huế chỉ bán vào khoảng giờ nhất định. Anh nghĩ một lúc và chở tới một tiệm cũng bình dân mà khá to. Anh không ăn, chỉ ngồi gọi món cho mình chụp hình rồi ăn thử. Sợ ăn cả tô bún và tô cơm thì không hết, mình muốn lấy mỗi thứ nửa tô để không phải bỏ lại nhưng anh can là cứ lấy cả tô đi, bỏ cũng được, nó không nhiều lắm đâu.

Cơm Hến Huế Bún Hến Huế

Không phải mình tiếc tiền bởi nó rất rẻ, chỉ có 5 ngàn đồng/tô, mà vì sợ bỏ lại thì người bán không vui khi nghĩ khách chê đồ nấu dở, mình lại đang ngồi ngay trước mặt chị bán hàng nữa chứ. Thấy mình chụp hình, chị bán hàng xúc thêm 1 thìa to con hến cho đặc biệt. Ăn thử cơm hến trước, thấy cơm hết khá ngon và mát. Huế nóng nực thế này ăn cơm hến chan canh rất ngon. Có điều mình không dám cho mắm ruốc sống và ớt chưng vào tô giống như người Huế vì sợ đau bụng, ăn tô cơm hến đã nhiều rau chuối linh tinh rồi, về lại “chạy” như bạn Pẹt thì chết. Được nửa tô mình đành để dở chuyển sang tô bún. Bún hến rất ngon và đậm đà, mình chén sạch cả tô. Gọi là tô chứ thật ra nó không nhiều, không to như tô phở ngoài Hanoi, càng không thể to như tô phở 24. Mình thấy hai khách bàn bên cạnh mỗi người cũng ăn 2 tô bún. Bún hến có thể nói là ngon hơn cơm hến theo cảm nhận của mình. Khi trả tiền, chị bán hàng cũng chỉ lấy đúng 10 ngàn 2 tô dù cho thêm khá nhiều hến. Lại ấn tượng quá với chị bán hàng dễ thương và thật thà.

Lên xe cũng hơi lo lo liệu có đau bụng không vì ăn hàng vỉa hè, nhưng thôi kệ, đằng nào thì tối nay cũng ra Hanoi rồi. Quyết định đi ăn chè tiếp hehe… Anh chở mình tới tiệm chè Cung Đình, nơi mà tối qua mình định đi nhưng bị xích lô dụ chở sang tiệm khác. Chỉ vì ăn giùm mình ly chè ở tiệm dỏm đó mà bạn Pẹt mới phải hứng chịu cơn ngộ độc đau bụng từ đêm qua tới giờ. Tí nữa tới tiệm chè thật, mình sẽ cố ăn bù cả phần cho bạn Pẹt hôm nay dù mình không ăn được nhiều đồ ngọt bao giờ.

Chè Cung Đình Huế Chè Huế
Chè Huế Chè Huế Anh lái xe người Huế

Đậu xe, mời mãi anh lái xe mới đồng ý vào ăn ly chè. Ặc ặc… nhìn thấy mấy dãy nồi chè tổ chảng sắp hàng thế kia mình phát hoảng, chỉ cần ăn thử mỗi loại chè 1 thìa thôi thì chắc cũng đã đủ chết ngoẻo vì ngọt và no rồi. Anh lái xe nhanh trí gọi ly chè thập cẩm, hơi hầm bà lằng một tí nhưng không còn cách nào khác. Ly chè ngọt ơi là ngọt dù đã cho kha khá đá bào. Vì cả bạn Pẹt đang nằm bẹp ở hotel mà cố mãi mình mới ăn được hết ly chè 😀 Cảm nhận sau khi ăn xong là…là…chưa cảm nhận được nét riêng đặc biệt của chè Huế mà mình hay đọc đâu đó. Mình vốn tâm hồn ăn uống, có mục ẩm thực nào hay ho là phải đọc cho kỹ. Hay là tại mình ăn ly thập cẩm nên chẳng biết vị nào ra vị nào 😀

Trong hình là anh lái xe đã đồng hành suốt mấy ngày đây. Anh đang ăn chè, 50 tuổi và có một vợ hai con trong đó một em đang học đại học. Anh bảo trước từng đi du học ở Tiệp về nhưng sau phải bỏ nghề ra làm nghề này. Anh nói tiếng Anh khá tốt và am hiểu nhiều, tới đâu anh cũng giới thiệu và chỉ dẫn cho nhà mình những thông tin rất hay, như một hướng dẫn viên chuyên nghiệp. Chạy xe trên đường thấy anh xử lý khá chắc và đầy kinh nghiệm đi đường dài.

Rời tiệm chè, anh chở mình đi mua nốt mấy thứ quà đặc sản Huế ở tiệm Nam Thuận số 201 đường Huỳnh Thúc Kháng rồi mới về khách sạn. Ở đây mè xửng rất mềm dẻo và ngon, mình cũng mua được đúng loại tôm chua Huế mà cách đây mấy năm đã được em trai mang về cho sau một chuyến đi công tác trong đó. Mình còn giữ lại giấy bao bì để nhờ mua sau này và lần này về cũng có sẵn mang theo. Có mắm ruốc và nhiều thứ khác nữa nhưng không dám mua vì sợ lỡ đổ ra hành lý thì… cả máy bay VNA chỉ có mà thum thủm chết thôi…

Phần 1
Phần cuối

Thăm cố đô Huế (phần 1)

Phần 2
Phần cuối

Chuyến đi Huế lần này không có trong chương trình từ đầu, nó chỉ được quyết định rất nhanh khi biết kế hoạch ban đầu là chạy xe hơi Hanoi -> Quảng Bình -> Quảng Trị -> Hanoi sẽ không kịp bởi thời gian của mình hơi eo hẹp. Mình vội đổi lại lịch trình Hanoi -> Huế -> Quảng Trị -> Huế -> Hanoi và cấp tốc nhờ mua vé bay vào Huế. Các thông tin chuẩn bị cho chuyến đi qua Quảng Bình đã kỳ công tìm kiếm đầy đủ từ trước tạm thời chưa dùng tới, để dành cho lần về sau vậy. Thay vào đó lại phải khẩn trương tìm kiếm các thông tin về nơi ăn chốn ở, về cách đi tham quan ở Huế sao cho thuận tiện và đủ hầu hết những danh thắng mà vẫn tận dụng được thời gian tốt nhất.

Tìm trên mạng và qua các trang reviews của khách Nhật đi trước, mình bèn gửi email liên hệ thẳng về khách sạn và may mắn đặt được Century hotel ở ngay trung tâm thành phố khi trang dịch vụ hotel booking nào bên này cũng báo khách sạn đó chỉ còn có 2 phòng. Khách sạn 4 sao Century số 49 đường Lê Lợi là một trong 4 khách sạn ở Huế có vị trí tọa lạc bên bờ Hương Giang và có phòng nhìn ra sông, giá phòng $65.00/đêm bao gồm cả bữa sáng. Do chưa đi Huế lần nào, không biết tình hình xe cộ ở Huế ra sao nên mình chọn cách an toàn nhất là đặt luôn xe của hotel. Giá xe 4 chỗ đón từ sân bay Phú Bài vào hotel là $15.00, đi Quảng Trị 1 ngày theo lộ trình kiểu “DMZ tour” là $130.00, còn đi tham quan ở Huế là $45.00/ngày. Mọi thứ cũng không đến nỗi, tạm yên tâm khi lo xong các thứ từ trước khi về Vietnam.

Huế Hue
(Chụp từ ban công khách sạn lúc 5:30am)

Chuyến sớm nhất của Vietnam Airlines bay từ Hanoi vào Huế là 7am nên 5am đã phải rời từ nhà. Tới Noibai là khoảng 6am, sân bay bên nội địa vắng teo. Quầy check in chuyến bay Huế hầu hết là khách nước ngoài đi đoàn hoặc đi lẻ. Một vài người Việt đứng xếp hàng check in phía sau còn ngáp ngắn ngáp dài. Mình không ngáp như họ nhưng vẫn khá mệt bởi mới về Hanoi được vài ngày thì bị ốm do thời tiết nóng quá, cứ ra vào phòng máy lạnh, nhiệt độ thay đổi đột ngột thất thường nên cái bệnh dị ứng kinh niên của mình lại lên cơn. Đầu tiên là từ mũi chuyển sang họng rồi lên đầu, rồi phát sốt nằm bẹp mấy ngày làm mình chỉ lo nhỡ đâu bị nhiễm cúm H1N1 phải đi bệnh viện cách ly thì coi như tiêu tan mọi kế hoạch. Sớm mai bay đi Huế mà buổi chiều hôm trước người vẫn nóng rực. Buổi tối, theo kế hoạch lên từ trước, thì lại còn hẹn đi ăn cơm với mấy người bạn cùng bên Nhật nay đã về nước mà rồi mệt quá nằm bẹp dí không đi nổi, đành để bạn Pẹt đi một mình. Thấy mình cứ áy náy sợ các bạn trách, mẹ an ủi mệt thế cố làm sao được, ở nhà để mẹ mời bác sĩ (là chị của mẹ) sang truyền một chai nước lấy sức sớm mai bay vào Huế, rồi khi về Hanoi gặp lại các bạn sau cũng vẫn kịp. Mẹ đâu biết mình có người bạn ở tận Saigon ra đúng dịp này, khi mình về lại Hanoi thì bạn đã về Saigon mất rồi, đâu còn dịp gặp lần này nữa. Nghe mẹ nói “truyền nước” thấy cứ sợ sợ, cảm giác ốm nặng lắm ý. Cơ bản là mình chưa bao giờ truyền nước hay truyền bất kỳ thứ gì vào người qua đường ống truyền. Cuối cùng buổi tối lại không truyền được vì chờ đến 9h tối mà bác đi xa về không kịp nên mình vẫn chưa được biết cảm giác truyền nước nó thế nào.

Mẹ hỏi sáng mai muốn ăn gì để mẹ bảo cô giúp việc chuẩn bị nhưng sớm thế khó mà ăn được, cứ đi đã, ra sân bay tính sau. Dọc đường đi trời vẫn chưa sáng hẳn. Tới sân bay check in xong mới nghĩ kiếm gì ăn vì còn phải uống thuốc. Mua 2 bánh mì xúc xích giống như hotdog ở đó giá 25,000 VND/chiếc nhưng khi qua hết các khâu kiểm soát an ninh vào tới bên trong thì lại thấy có quầy phục vụ mì nóng. Bạn Pẹt đã xử lý xong 1 bánh mì rồi nên chỉ ngồi uống cafe, còn mình gọi tô mì ăn liền vì mình vốn thích đồ nước hơn. Tô mì chút xíu mà cũng không hết nổi, lấy thêm chai nước suối và tính tiền xong là vừa tới thời gian gọi lên máy bay. Giá tổng số cho 3 thứ gồm 1 ly cafe nóng, 1 tô mì ăn liền thịt bò và 1 chai nước suối Aquafine = 85,000 VND. Lúc ra máy bay, mình đã kính cẩn đưa lại cho chị phục vụ trong quầy gói bánh mì vẫn còn âm ấm kèm theo trình bày lý do để nhờ chị xử lý giùm chứ xách theo cũng chẳng biết làm gì. Mẹ hay bảo vứt đồ ăn lãng phí sẽ phải tội chết đói. Đồ thừa thì không nói, huống chi là cái bánh mì vẫn còn ấm nóng vừa mua hẳn những…..25 ngàn 😀

Từ Nội Bài đi Huế 008 Từ Nội Bài đi Huế 017

Sân bay còn mờ sương, máy bay Forker 70 bé tẹo, khách lèo tèo nên thủ tục cũng nhanh. Máy bay cất cánh đúng giờ, thế mà trước đó mình cứ lo nó trễ. Chính vì lo máy bay VNA hay trễ chuyến nên mới phải phòng xa đặt chuyến sớm nhất để nếu có bị trễ như mọi người hay kêu ca thì vào tới Huế vẫn còn có thời gian. Mọi người đi VNA hay gặp trễ chuyến vài tiếng hoặc nửa ngày chứ ơn trời, mình đi chưa khi nào gặp trễ…..quá 40′, tuy vậy đề phòng còn hơn không, cứ chọn chuyến bay từ sớm tinh mơ cho yên tâm mà chờ nếu có trễ thật. Lên máy bay lại được phát 1 chai nước suối nhỏ, biết thế khỏi mua chai nước ở dưới kia làm gì xách thêm cho nặng.

Chặng bay gần nên máy bay bay thấp, có thể nhìn được mặt đất mờ mờ bên dưới suốt cả chuyến bay. Sau 50′ bay là tới Huế, tuy máy bay nhỏ nhưng thời tiết tốt và phi công khá ổn, hạ cánh rất êm. Khách rời máy bay cũng nhanh nhưng cứ đi ra đi vào chờ dài cổ mãi vẫn chưa thấy cái băng chuyền trả hành lý nó hoạt động. Hành lý chẳng có gì nhiều ngoài một cái cặp kéo tay bé như của tiếp viên HK nhưng không gửi không được vì có những vật dụng cá nhân có chất lỏng hoặc thuộc dạng “vũ khí” cấm xách tay như shampoo, đồ dưỡng thể hay bộ dao, kìm, kéo, giũa v.v… của bộ “vũ khí” cắt móng tay. Nói chung từ ngày có vụ khủng bố 119, quy định của hàng không thế giới nghiêm ngặt hơn nên lắm khi thật là bất tiện. Thời gian bay vào Huế chỉ có 50′ mà thời gian chờ lấy hành lý mất 30′ dù sân bay Phú Bài bé tí tẹo và khách nào có đông đúc gì. Chắc có lẽ còn phải chờ nhân viên…đánh răng.

Ra ngoài đã thấy anh tài xế giương biển tên chờ đón. Anh tươi cười niềm nở bắt tay chào hỏi làm quen bạn Pẹt, anh nói chuyện với bạn như đã quen biết từ trước, còn nhìn thấy mình anh chỉ khẽ gật đầu tỏ ý chào. Lên xe anh vẫn chỉ nói với bạn Pẹt, cho tới khi gần về tới hotel anh mới hỏi mình bằng tiếng Anh. Mình nói là người Việt anh tròn mắt cưới ngất và xin lỗi vì từ lúc gặp anh cứ đinh ninh ông bạn Pẹt nhà mình biết tiếng Việt là do làm việc ở VN, còn mình không biết tiếng Việt nên mới không hỏi han gì. Lạ thế, chẳng hỏi mà lại cứ tự đoán người đó không biết tiếng Việt mới hay! Trong khi mình thì lại cứ tưởng đàn ông Huế có vẻ gia trưởng “trọng nam khinh nữ” hay sao mà chẳng thèm hỏi phụ nữ lấy một câu.

Về tới hotel vẫn còn quá sớm so với giờ được nhận phòng, check in xong đành ra ngồi nghỉ tạm ở mép ghế sofa mà để có chỗ ngồi đó cũng phải chờ mãi mới có người đứng dậy. Do là hôm y khách sạn đang có triển lãm gì đó về ngành cấp nước nên sảnh khách sạn được trưng dụng hết, người ra vào ồn ào tấp nập, đứng ngồi chẳng còn chỗ trống nào. Mình vẫn còn hơi sốt nên chắc trông mặt mũi thê thảm lắm hay sao đó, một chị nhân viên lễ tân ra hỏi thăm và nói nếu muốn nghỉ thì sẽ bố trí tạm cho 1 phòng khác trong khi chờ nhận phòng mình đã đặt. Trời ơi, con gái Huế áo dài duyên dáng, giọng Huế nhẹ nhàng lại thăm hỏi ân cần đúng lúc mình đang mệt nên chị nhân viên lễ tân đã để lại một ấn tượng đẹp lắm lắm. Lên phòng, phòng đã mở sẵn máy lạnh, chia tay bạn Pẹt để bạn tự đi bảo tàng một mình xong là nằm thiếp đi ngay. Vụ bị ốm này nằm ngoài dự kiến nên đã làm tiêu phí mất một buổi sáng của mình ở Huế. Tuy vậy sau khi nghỉ ngơi được vài tiếng buổi sáng người ngợm cũng thấy khỏe hơn, hay là do tác dụng của các loại thuốc nên đã hạ sốt nữa không rõ. Bỏ qua bữa trưa để chờ 2pm hẹn xe đón đi tham quan thì ăn luôn một thể.

Trước khi vào Huế, bên cạnh list các nơi cần xem, các việc cần làm thì mình đã lên một list các món ngon xứ Huế để thưởng thức và mua về. Đầu tiên nhất định phải là bún bò Huế rồi, đã bỏ cả bữa trưa để chờ tô bún bò giò heo kia mà. Anh lái xe thì lại đinh ninh khách đã dùng bữa trưa rồi nên cứ thẳng tiến theo hành trình đã thống nhất buổi sáng. Đến khi biết hai bạn khách còn đói meo và có nguyện vọng ăn bún bò thì anh vội dừng xe ở một tiệm bún bò Huế trên đường Lý Thường Kiệt. Thật ra khi đọc thông tin tìm kiếm trước từ nhà mình đã thấy bà con nhận xét tiệm này không ngon lắm nhưng vì tiện đang đi trên đường nên thôi đành vào vậy, định bụng mai mốt sẽ ăn lại ở tiệm khác cho bõ công vào Huế.

Hue 026 Hue 029

Quả là mọi người chê không sai. Nước lèo ở đây ngọt kiểu như cho đường, không thơm mùi vị mắm ruốc và sả, lại có quá nhiều loại nhân cho vào tô bún như mọc viên, bò tái, chả, tiết luộc… làm mình không biết gọi tô bún với cái gì cho đúng. Lúng túng một hồi, mình bèn hỏi anh lái xe xem “người Huế xịn” thường ăn thế nào chứ trước nay ăn bún bò giò heo thì mình chỉ biết có thịt bò chín với giò heo đó thôi. Chắc để khỏi mất công và muốn cho mình nếm được đủ mọi thứ nên anh gọi tô bún có đủ các loại, chẳng khác gì tô bún bò thập cẩm. Nhìn cục thịt giò heo to uỵch nằm chình ình trong tô bún thế kia mình đã choáng rồi bởi trước giờ mình vẫn mang ấn tượng món Huế ở chính đất Huế phải cầu kỳ và thanh cảnh cơ. Hình như tiệm ở đây quá bình dân nên người bán hàng không nghĩ tới kích cỡ miệng của người ăn hay sao ý, nhất là phụ nữ, chỉ với đũa và thìa thì xẻ nhỏ cục thịt đó thế nào. Còn nếu cho cả lên miệng dùng răng xử lý thì hình ảnh xem ra không được đẹp mắt lắm ở chốn công cộng đối với người vốn sinh ra ở đất Hà thành như mình. Thế là mình liền đem cục thịt đó mời bạn cún khoang để bạn hân hoan gặm nó dưới chân mình, và cả hai đều được vui vẻ 😀 Mấy ngày sau đó rất tiếc mình không kiếm được cơ hội để ăn lại tô bún bò khác ở tiệm ngon khác vì không còn thời gian, tiếc đứt ruột vì đã vào tận đất Huế rồi…

Chia tay bún bò, mình lên xe tiếp tục đi thăm Huế giữa cái nóng ngột ngạt của Huế đầu giờ chiều. Đường phố vắng tanh như Hanoi ngày mồng 1 Tết. Ai cũng cố trốn cái nắng nóng hầm hập, còn mình chưa hết ốm lại dám hiên ngang đội nắng đi thăm di tích thế này. Đã vậy lại còn để quên ở Hanoi cái mũ vải của lính Mỹ đội rất mát mang từ Nhật về nên đành cứ đầu trần mà đi. Bạn Pẹt đã có lòng nhường cho vợ cái mũ y hệt thế đang đội trên đầu nhưng nghĩ đi nghĩ lại đầu mình còn có tóc che phủ chứ đầu bạn ý trọc lóc thế kia lấy gì che nắng nên mình từ chối. Định mua cái nón Huế đội tạm nhưng vành nón to sẽ rất vướng víu khi ra vào xe và khi chụp hình nên lại thôi. Đằng nào thì cũng đang ốm rồi, cùng lắm là ốm thêm tí nữa, thuốc mang theo vẫn còn dư dả dùng…

Trong buổi chiều đầu tiên, hai bạn du khách đã đi thăm được mấy nơi như Chùa Thiên Mụ (còn gọi là chùa Linh Mụ bởi theo người Huế chùa khá linh thiêng), nhà vườn An Hiên, thăm Đại Nội, Lăng Vua Tự Đức và thăm nhanh Đàn Nam Giao. Chùa Thiên Mụ cách trung tâm thành phố chừng 5-6km và nằm trên đồi ngay bên bờ sông Hương. Chùa khá rộng, địa thế đẹp, sạch sẽ, xinh xắn nhưng cho cảm giác cứ…mới mới chứ không có vẻ cổ kính rêu phong như mình tưởng.

Hue 032 Hue 038 Hue 133
(Chùa Thiên Mụ và cái lu nước trong Lăng Vua Tự Đức)

Đại nội hoàng thành còn giữ được vẻ nguy nga nhất trong số các di tích đã xem cả buổi chiều. Đúng là sướng như vua…nước Nam. Quanh hoàng thành đi đâu cũng nóng để áo đẫm mồ hôi là thế nhưng khi lên trên cổng Ngọ Môn thì gió mát lồng lộng, đến nỗi có anh cán bộ quẳng cái cặp bên cạnh và nằm dài thẳng cẳng trên sàn ngủ say như chết. Ngó xuống Hồ Thái Dịch ngay cổng vào thấy có vô số cá vàng lúc nhúc ngoi lên, mình giương máy ảnh chắc nó tưởng được cho ăn. Lúc trên đường đi ra mới nhìn thấy cái xe nhỏ chuyên để chở khách đi tham quan trong thành đậu ở sân. Sao mình không nhìn thấy nó từ sớm có phải là đỡ phải đi bộ đầu trần dưới cái nắng chang chang nãy giờ không.

Hue 070 copy Hue 062 Hue 095 Hue 064
(Kỳ Đài, cổng Ngọ Môn và cá cảnh ở hồ Thái Dịch trong Đại Nội)

Cái thiết kế “trang trí” hoàng thành để lại ấn tượng nhất với mình sau khi thăm hoàng cung lại là tấm hình Bác Hồ và tấm băng-rôn đỏ chăng ngay trên cổng Ngọ Môn để chào mừng Quốc khánh 2-9. Càng ngắm càng khâm phục con mắt nghệ thuật của người cán bộ văn hóa nào quyết định chọn vị trí cho treo ở đây mà không phải là chỗ nào khác dù cái quảng trường trước cổng Ngọ Môn rộng mênh mông là thế… Có lẽ Nhật không chỉ hỗ trợ Huế trong dự án bảo tồn di sản mà còn nên học hỏi cả cách trang trí này bởi nó vừa làm tôn thêm được vẻ đẹp cổ kính của di tích lịch sử mà vẫn vừa thể hiện được lòng tôn kính với lãnh tụ cũng như tinh thần cách mạng khi ngày kỷ niệm quốc khánh của đất nước sắp tới gần!

Giời ơi nóng quá, mau mau lao vào xe cho mát để đi tiếp Lăng Vua Tự Đức. Tới nơi thấy hơi khác thường, một vài chú cảnh sát đi lại loanh quanh hoặc đứng ngồi ở các quán bán nước và đồ lưu niệm trước cổng vào lăng như làm nhiệm vụ cảnh vệ cho ai đó. Xe coaster nhỏ và nhiều xe 4 chỗ biển xanh đậu quanh lối vào, nhìn thoáng có vẻ còn có cả xe cảnh sát. Mình đoán lại có đoàn cán bộ cao cấp nào đang vào thăm lăng đây và hỏi anh tài xế, anh cũng nghĩ vậy, anh bảo chứ không cảnh sát tới làm gì lắm thế kia. Mua vé xong và đang mua lon nước lạnh uống cho đã khát rồi mới vào lăng thì thấy đoàn cán bộ đi ra, chạy trước là mấy chú cảnh sát nhà ta. Lập tức các chú cảnh sát bên ngoài lăng chạy vội về vị trí làm nhiệm vụ dẹp các xe khác đang lơ ngơ tìm chỗ đậu để xe của đoàn lấy lối đi ra. Trông đoàn cán bộ từ lăng ra mắt lại hí hí, ăn mặc bộ dạng không giống với dân Việt ta và vừa lên xe các đồng chí vừa oăng oẳng xủng xoảng nói chuyện, nghe loáng thoáng vài câu mới biết là Trung Hoa “anh em”. Chẳng biết là đoàn cỡ gì nhưng có nhiều cảnh sát đi theo bảo vệ và dẹp đường thế thì chắc là cũng gì gì rồi. Chào mừng các chú ba Tàu sang thăm Huế, hy vọng các chú ra về sẽ hài lòng với thịnh tình hữu hảo và tiếp đón trọng thị của lãnh đạo nước Nam nói chung và cán bộ Huế nói riêng. Tử tế thế rồi đấy, về liệu bảo nhau đừng có mà gầm gừ đòi ngoạm nốt Trường Sa nhá.

Quần thể di tích Lăng Vua Tự Đức khá rộng lớn, theo thông tin mình đã đọc trên website của Trung tâm bảo tồn Huế thì đây là công trình đẹp nhất của kiến trúc thời Nguyễn xưa. Có thể lắm bởi những gì còn lại cho thấy nơi đây đã được xây cất rất công phu, phong cảnh bao la, sơn thủy hữu tình cảm giác thật thư thái an bình. Trước mặt ngay lối vào là một hồ sen nhưng có chỗ nước cạn trơ đáy, nơi còn chút nước thì tù đọng, bùn lầy, sen súng chết ủ rũ trong hồ mỗi nơi vài cây. Mình dám chắc nếu Vua Tự Đức mà còn sống, nhìn thấy hồ sen nơi Vua hay thưởng ngoạn ra nông nỗi này thì khối người chết. Thời tiết quá nóng bức và nhiều khu rất xuống cấp hoặc đã thành phế tích làm du khách không thể hứng thú xem lâu nếu như không chuyên nghiên cứu về dân tộc học, lịch sử hay kiến trúc cổ. Di tích giờ xuống cấp hoặc thành phế tích như vậy là do thời gian, thời tiết khắc nghiệt, kinh phí bảo tồn hay điều kiện kỹ thuật hạn chế… có lẽ tất cả ngần ấy thứ gộp lại. Chợt nghĩ bây giờ mà mình đã phải xem nhiều phế tích rồi thì cứ với cách bảo tồn di sản thế này khéo những thế hệ sau càng có thêm nhiều phế tích hơn để mà xem thôi.

Hue 117 Hue 27-08-2009 159
(Cảnh trong Lăng Vua Tự Đức)

Nhà vườn An Hiên số 58 đường Nguyễn Phúc Nguyên, nơi mình đã lựa ra trong một số nhà vườn ở Huế để đi thăm, theo thông tin báo chí viết thì xưa là phủ công chúa con vua với mô tả thật là đẹp và có lịch sử, nhưng vào bên trong thì cảm giác như là ngẫu nhiên vào một nhà dân thường nào đó bên đường. Lối vào đầy cát bụi, vòm cây kết trên đầu hơi xơ xác, khác với hình dung của mình khi đọc thông tin lúc trước và khác với cách chăm sóc nhà vườn ở Nhật. Có thể cái nắng, cái nóng của thời tiết khắc nghiệt ở Huế cùng với điều kiện eo hẹp về kinh phí duy trì khiến nó không còn được như xưa. Nhìn quanh vườn chẳng thấy cây nào có trái, một vài giò lan treo lủng lẳng, quần áo giặt phơi ở hiên, cái lu nước và vài xô chậu rổ rá lỏng chỏng trên thềm. Có thể giờ ngủ trưa, cửa khép kín, chẳng thấy ai trong nhà vườn ló mặt ra để mình chào hỏi cho đúng lễ nghĩa khách tới thăm nhà, cũng chẳng thấy hòm đóng góp lệ phí ở đâu, khách đành rón rén tự tiện đi quanh chụp vài tấm hình rồi lại tự tiện ra về. Nếu không có cái biển treo ngoài cổng là “Nhà vườn An Hiên” thì có lẽ mình sẽ không biết. Giá như nhà vườn thu chút phí tham quan để chăm sóc vườn đẹp hơn quy củ hơn, giữ gìn được danh tiếng đã có thì còn hơn là cho khách vào xem miễn phí để khách thất thểu quay ra thế. Nhưng nói đi nói lại thì dù sao ở thời buổi mà cái gì cũng có thể đem ra kinh doanh kiếm lợi này, nhà vườn An Hiên vẫn cố giữ nét văn hóa Huế và mở cửa cho khách vào thăm miễn phí thì cũng là một điều rất đáng quý và đáng trân trọng.

Hue 043 Hue 048
(Cổng vào và bể cạn trồng bông súng trước nhà rường ở nhà vườn An Hiên)

Huế lúc trưa đi đường phố vắng là thế mà chiều về đã đông đúc nhộn nhịp hơn nhiều. Tuy nhiên so với cái đông đúc lộn xộn của xe cộ ngoài Hanoi thì còn chưa thấm gì cả. Giờ này ở Hanoi các con đường cứ gọi là kẹt cứng, ai đi xe đạp xe máy sẽ đứng hít khói bụi chán thì thôi. Anh lái xe cho xe chạy từ từ để hai bạn khách ngắm cảnh phố phường. Các con phố ở Huế nơi xe chạy qua rất nhỏ xinh, cây cối tuy sum suê nhưng cũng thâm thấp nhỏ xinh rất hợp với đường phố. Không thấy nhiều cảnh “ninja bịt mặt” chạy xe trên phố, có thể do trời đã bớt nắng và không bụi mù. Đang đi, anh lái xe chợt bảo “nhà hát lớn đây”, mình nháo nhác nhìn hai bên đường mà chưa định hình được nhà nào là nhà hát lớn. Theo tay anh chỉ, nhà hát lớn của Huế nằm ở ngay góc một ngã tư đường. Có lẽ tại bởi quen nhìn Nhà hát lớn Hanoi và Nhà hát thành phố HCM nên khi nghe anh nói “nhà hát lớn” mình lại cứ tìm tòa nhà nào giông giống thế hóa ra nó khác hẳn. Không phải là cậy mình ở Hanoi, thành phố lớn thứ 3 thế giới, mà có ý gì đâu, chỉ vì mình là người Việt nên mình tự hào vì Nhà hát lớn Huế có lẽ là tác phẩm hoàn toàn do ta tự chủ thiết kế xây dựng thì phải nên kiến trúc của nó thấm đẫm hình ảnh một nhà văn hóa xây kiểu thời bao cấp.

Bữa tối đầu tiên ở Huế với các món bánh Huế như bánh nậm, bánh lọc, bánh bèo tôm chấy, bánh ướt chả tôm, bánh ram ít… ở tiệm Hàng Me (mẹ) cực kỳ ngon miệng. Hai tiệm đều có tên Hàng Me, nằm cùng con phố, lại đối diện nhau, nếu không được ai nói trước thì khách không biết hàng nào là thứ thiệt. Chẳng biết gọi món thế nào là đủ ăn nên mình cứ liều gọi một set tổng thể tất cả các loại bánh. Hai người ăn hết set đó thì vừa đủ no mà ngon ơi là ngon. Hỏi chị bán hàng tại sao lại là bánh ram-ít, chị bảo vì nó có 2 tầng – tầng trên là bánh ít, tầng dưới là bánh ram, ram cũng có nghia là rán, hai thứ này đi kèm với nhau thành một cặp nên gọi là ram-ít. Bánh ít làm bằng nếp dẻo quánh, ăn với bánh ram giòn tan và rắc tôm chấy thật lạ miệng, ngon đến tận miếng cuối cùng.

Không thể bỏ lỡ món quà này mang ra Hanoi nên mình đặt mua 1/2 ký chả tôm Huế và mỗi thứ bánh 50 cái, trừ bánh ướt không mua vì nó giống như bánh cuốn Hanoi và hẹn lấy vào trước giờ check out hotel cho mới. Tổng tiền phải trả cho bữa tối và cho chỗ quà là 700,000 VND. Mình chẳng rõ thế là đắt hay rẻ so với giá ở Huế nhưng không sao vì nó rất ngon. Vả lại mỗi cái bánh làm ra cũng mất công vì nó bé chút chút mà còn gói bọc lá thế thì tiền công phải xứng đáng rồi. Chị bán hàng rất dễ thương, hẹn mình nếu muốn ăn cơm hến và bún hến thật ngon thì sáng sớm hôm sau sẽ chở mình bằng xe honda vào Cồn Hến bởi tới đó không đi xe hơi được. Tiếc là mình lại không đi được vì hôm sau phải đi Quảng Trị từ sớm rồi. Mình cảm ơn chị và rất ấn tượng với lòng mến khách của người ở Huế.

(còn tiếp)

Phần 2
Phần cuối

Chợt lỡ nghe phải khúc tình ca

“Tình ơi, dù sao đi nữa, tôi vẫn yêu em”
Ai yêu ta, hay ta lỡ yêu ai? Không, chẳng có chuyện yêu đương nào ngoài lề cả, đó chỉ là một câu trong bài hát ta đã nghe trong xe trên quãng đường đi Hạ Long hôm trước. Bài hát này ta chẳng biết của ai và cũng chẳng biết ai hát vì ta vốn ít nghe các bài nhạc vàng, nhạc buồn, nhạc cũ thời Sài Gòn nhưng không hiểu sao giai điệu và lời của bài này cũng như giọng của nam ca sĩ đang hát có sức truyền cảm “đáng sợ” làm ta nhập hồn nghe mê mải… Rõ ràng bài hát có ẩn chứa nỗi xót xa, nỗi đau khổ thắt lòng của ai đó yêu nhau mà không được mãi bên nhau, nghe buồn thế nhưng lại rất ngọt ngào, rất đẹp chứ không rên rỉ hay uốn éo như các bài nhạc cũ khác mà thường chỉ nghe một vài câu là ta đã muốn nhắm mắt…ngủ. Thế ta mới chẳng bao giờ thuộc được bài nhạc vàng nào từ xưa tới giờ.

Ta không thất tình, thậm chí ta còn đang rất vui vẻ, ta đang cùng cả nhà trên đường đi chơi và rất hào hứng với phong cảnh đẹp nơi đây thế mà cái bài hát “chết người” này đã làm ta…..lịm đi mất một khoảng thời gian không biết là bao lâu. Ngồi ở ghế phụ ngang hàng với ghế lái, vị trí rất tốt này giúp ta có thể chụp hình những gì xảy ra trên đường hay những cảnh đẹp khi xe chạy qua. Ta luôn sẵn sàng camera trong tay và tuy mang kính đen cho khỏi chói nhưng mắt ta vẫn để ý bao quát toàn cảnh dọc hai bên đường. Cả nhà ta phía sau khi thức thì chuyện nổ như ngô rang, khi ngủ thì im lìm như mất điện, còn ta tuyệt nhiên không ngủ tẹo nào. Mọi người đã vài lần đi khu vực Quảng Ninh, Hạ Long, Móng Cái rồi, lần này chỉ đi cùng cho vui. Thế nên mọi người có thể ngon lành ngủ khì trên xe chứ ta thì không muốn bỏ lỡ bất kỳ cảnh đẹp hay sự kiện nào trên đường bởi ta mới đi lần đầu.

Nhạc vẫn mở nhẹ nhàng đều đều suốt quãng đường dài. Anh lái xe có khá nhiều nhạc của các ca sĩ VN như Mỹ Linh, Hồng Nhung, Mỹ Tâm, Quang Dũng và những người nào khác ta không rõ là ai. Biết ta sống ở Nhật anh còn mở cả đĩa nhạc Nhật có những bài hát quen thuộc của nữ ca sĩ Itsuwa Mayumi hay Teresa Teng… nhưng ta nghe đấy mà chỉ lướt lướt qua tai. Vậy mà lúc tới bài này, ta đột nhiên mải mê chìm vào giai điệu bài hát tới mức quên bẵng đi những gì đang chú ý xung quanh. Khi bài hát hết và chuyển sang bài khác ta mới bỗng bừng tỉnh. Ngượng quá, sực nhớ ra không hiểu mình có đang nói chuyện gì với anh ấy rồi chợt bị cuốn vào nghe bài hát này mà ngừng bặt đi không. Qua mắt kính đen ta vội “lén lút” kín đáo liếc nhìn coi có ai nhận thấy trạng thái “vô duyên” của mình vừa rồi không. Mọi người vẫn ngủ yên phía sau, chỉ có anh lái xe vẫn thức – dĩ nhiên rồi, xe đang chạy mà anh ấy lại ngủ thì cả xe có mà tiêu. Ta không chắc anh ấy có nhìn thấy thái độ lạ của ta hay không vì anh ấy cũng mang mắt kính đen, ta chỉ cảm giác có vẻ như anh ấy thoáng tủm tỉm cười. Mặt chợt nóng bừng, ta ngượng dã man… Mà cũng có thể là do ta chột dạ giật mình thế thôi chứ người ta còn mải tập trung chạy xe hoặc giả chăng nếu có tủm tỉm cười thì cũng là với ý nghĩ riêng tư nào đó trong đầu họ chứ chắc gì đã tại mình…

Thế là mặc dù rất muốn hỏi anh ấy bài ta vừa nghe là bài gì, ca sĩ nào hát mà ta không dám mở miệng. Muốn xin nghe lại nhưng vì lời bài hát có nhiều câu “yêu thương” với “mặn nồng” quá đâm ra ta ngần ngại, sợ anh ấy lại nghĩ giễu cợt “gớm, già cỡ này mà còn…chết sững tình ca”. Ta tự cười mình, ô hay, ta hâm hay sao thế, chỉ là nghe nhạc tình ca chứ có làm gì phạm pháp đâu mà ngại. Hê hê… thế mà rồi suốt mấy này đi trên xe anh ấy ta vẫn không dám hỏi, chỉ nhớ được cái câu cuối “Tình ơi, dù sao đi nữa, tôi vẫn yêu em”

Khi trở về Hanoi, lúc sắp xuống xe, ta đã lấy hết can đảm định hỏi mà chẳng biết nên hỏi thế nào. Chẳng lẽ lại bảo “Anh ơi xin phép được hỏi anh, cái bài hát có câu Tình ơi dù sao đi nữa tôi vẫn yêu em nghe trong đĩa trên xe anh là bài gì” thì dzô dzuyên quá. Ta tự nhủ thôi đành về tự kiếm sau vậy. Ngày ra sân bay trở lại Nhật cũng vẫn đi xe đó, anh đó. Ta cứ chờ chờ coi anh ấy có vô tình mở lại cái đĩa nhạc đó không mà anh ấy lại không mở. Anh ấy cứ mải nói chuyện ồn ào gì đó với bố mẹ, còn ta thì đang muốn nghe lại cái bài hát ta thích kia cơ… Nội Bài trước mặt đây rồi, xe dừng hẳn. Rút cục ta vẫn chưa biết được bài hát đó tên là gì và nam ca sĩ nào hát mà làm ta ấn tượng suốt từ lúc nghe được ở Hạ Long đến giờ. Nghĩ lại cũng thấy may là anh ấy đã không mở lại bài hát đó vì ta đã vừa mới lặng người lau nước mắt khi từ nhà bước lên xe đấy thôi. Nếu nghe lại nữa thì thật nặng lòng bởi tâm trạng sắp đi xa đã nghẹn ngào lắm rồi, nghe thêm những bài hát buồn làm chi cho muốn khóc. Chỉ còn ít phút nữa ta sẽ lại phải xa Hanoi, xa những người rất đỗi thân yêu…

Về đây mấy ngày cứ lu bu cái nọ cái kia, giờ mới ngồi kiếm thử. Kiếm loanh quanh mãi dựa theo cái câu còn nhớ được thì mới ra mấy cái clips có bài đó với một vài người hát nhưng vẫn không phải đúng giọng nam ca sĩ mà ta đã nghe trên xe hôm trước. Sau một hồi liên lạc hỏi han và tiếp tục tìm kiếm mới ra được đúng kết quả mong đợi. Nó là bài “Niệm khúc cuối” sáng tác năm 1971 của nhạc sĩ Ngô Thụy Miên do nam ca sĩ Sĩ Phú hát. Ôi trời, bài hát có tuổi đời ngang với tuổi người già mà chỉ vì ta ít nghe các dòng nhạc cũ nên không để ý tới, để thiên hạ nghe nát tan biết bao nhiêu con tim rồi mình mới đi kiếm. Bài hát từ năm 1971 mà cho tới tận bây giờ vẫn làm một người già như nó lặng lẽ ngồi nghe như đang còn ở cái tuổi yêu đương đắm say… (le lưỡi cái :D)

Lời bài hát dưới đây lấy từ website Góc trời Ngô Thụy Miên của chính tác giả.
Nghe phiên bản ca sĩ Sĩ Phú hát, theo cảm nhận riêng có lẽ giọng của nam ca sĩ này là “ngấm” nhất “phê” nhất so với các phiên bản các ca sĩ khác.

Đúng là khi đã già mà chợt lỡ nghe phải khúc tình ca thì thật rất là phiền… 😀

NIỆM KHÚC CUỐI (1971)

Dù cho mưa tôi xin đưa em đến cuối cuộc đời
Dù cho mây hay cho bão tố có kéo qua đây
Dù có gió, có gió lạnh đầy
có tuyết bùn lầy, có lá buồn gầy
Dù sao, dù sao đi nữa tôi vẫn yêu em

Dựa vai nhau cho nhau yên vui ấm áp cuộc đời
Tìm môi nhau cho nhau rã nát, rã nát tim đau
Vừa đôi tay, ước muốn tù đầy
tóc rối bạc màu, vết dấu tình sầu
Nhìn em, nhìn em giây phút, muốn nói yêu em

Xin cho tôi, tôi như cơn ngủ
Ru em, đưa em một lần
Ru em vào mộng, đưa em vào đời
Một thời yêu đương
Cho tôi xin em như gối mộng
Cho tôi ôm em vào lòng
Xin cho một lần, cho đêm mặn nồng
Yêu thương vợ chồng

Dù mai đây ai đưa em đi đến cuối cuộc đời
Dù cho em, em đang tâm xé, xé nát tim tôi
Dù có ước, có ước ngàn lời
có trách một đời, cũng đã muộn rồi
Tình ơi! Dù sao đi nữa xin vẫn yêu em

« Older entries