“…phải bảo vệ công dân VN”

Trong khi quốc hội thì đang họp hành căng thẳng bàn về bao nhiêu vấn đề trọng đại của đất nước, Thủ tướng thì đang bận rộn ở Nhật dự Hội thảo “Tương lai châu Á” do báo Nikkei tổ chức và tranh thủ thăm hỏi Thủ tướng Aso Taro để tình thắt chặt hữu nghị và tăng cường quan hệ mật thiết giữa hai nước 😀 còn các diễn đàn và dư luận thì đang sôi sùng sục lo lắng về ảnh hưởng của khai thác bauxite ở khu vực Tây nguyên… thế mà mình, cũng là một con dân nước Việt, lại có thể thản nhiên ngồi viết tào lao về chân gà mới nhảm :(. Nghĩ cho cùng, một người dân đen nhỏ bé như mình thì có thể làm được gì hơn là mỗi ngày đọc tin, chỉ để biết, để thở dài “tưởng vậy mà hổng phải vậy”, để bức xúc, trăn trở và rồi…để đó. Đến những người có số má còn chỉ biết “bán than” huống chi là lớp mình, ăn cơm mèo nói leo các cụ làm chi cho bù xù thêm cái tổ quạ.

Nhưng mà mới đây, đọc trong loạt tin về quốc hội họp trên VietnamNet, có một tin lại làm mình cảm động sững sờ, đó là “Cơ quan đại điện ngoại giao phải bảo vệ công dân VN(chú thích: VN là Việt Nam nhé). Chắc phải ai sống xa tổ quốc mới thấu hiểu và chia sẻ được cái cảm nhận công dân Việt Nam được “cơ quan đại diện ngoại giao” quan tâm và bảo vệ đến thế nào. Đến nỗi mà đại biểu Nguyễn Minh Thuyết (Lạng Sơn) và Phó Chủ nhiệm UB Quốc phòng và An ninh của QH Trần Đình Nhã đã phải đưa vấn đề này ra trong kỳ họp này và ý kiến của các ông đã được báo kết luận tóm lại là “Theo ông Nhã, sau nhiệm vụ chính trị, các cơ quan đại diện phải thấy ngay nhiệm vụ trước hết là quan tâm đến việc hỗ trợ, bảo vệ cộng đồng người Việt Nam ở nước ngoài. Cơ quan đại diện Việt Nam phải thực hiện các biện pháp để bảo vệ quyền lợi người Việt Nam. Nếu có thể quy định cụ thể hơn về việc bảo vệ người Việt Nam thì tốt hơn, ông Thuyết nói. Khi đó, trách nhiệm của cán bộ ngoại giao và cơ quan đại diện ngoại giao cũng được nâng lên, tránh tình trạng “mang những tiêu cực, thói hách dịch từ trong nước” để giao thiệp với bà con“.

Cháu xin cảm ơn hai bác đại biểu, hai bác phát biểu trúng nỗi lòng của những người sống xa tổ quốc quá. Cháu cũng hy vọng mong chờ đến một ngày giấc mơ đó trở thành hiện thực, để cháu không bao giờ còn phải nghe những người ở đây, từ những người dân Việt định cư, đi lao động, tu nghiệp, tới những thanh niên sinh viên du học (và thậm chí cả rất nhiều người Nhật) đã phải ấm ức xả ra những phàn nàn bức bối (*) về “những tiêu cực, thói hách dịch từ trong nước” (trích dẫn nguyên văn) và cách làm việc của “cơ quan đại diện ngoại giao nước nhà” (**) sau khi họ có công việc cần phải tiếp xúc hay làm các thủ tục giấy tờ ở “cơ quan đại diện ngoại giao” bên này. Nhiều bạn, mà như người trên hay cho là “trẻ người non dạ, thiếu tính kiềm chế”, bức xúc quá còn lên tận diễn dàn của Thanh niên sinh viên du học ở đây (VYSA) loa lên cho mọi người cũng biết và chửi bậy rất tệ. Chỉ khổ cho ban quản trị cứ phải cắt cử nhau canh gác trang nhà để còn kịp thời xóa đi những ngôn từ quá khích, nhằm giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt cũng như giữ vững lập trường tư tưởng và niềm tin cho những người Việt Nam khác về “bộ mặt của đất nước”.

ĐB Nguyễn Minh Thuyết - Ảnh: TTXVN

ĐB Nguyễn Minh Thuyết: Công tác bảo hộ công dân còn ít và yếu quá - Ảnh: TTXVN

Và cháu cũng đồng ý với ý kiến của bác Thuyết “Nếu có thể quy định cụ thể hơn về việc bảo vệ người Việt Nam thì tốt hơn…” chứ hiện giờ, nhiều cái còn mù mờ quá bác ạ. Ngay cả cái quyền lợi nhỏ và sát sườn nhất của các công dân Việt Nam ở đây là được hưởng đúng giá lệ phí các thủ tục lãnh sự do Bộ Tài chính ban hành thôi mà còn chưa được đảm bảo bởi “cơ quan đại diện ngoại giao” bên này thì nói gì những quyền lợi khác cũng chưa được bảo vệ.

Hóa đơn thu (12000 yên) phí cấp đổi Hộ chiếu và đăng ký công dân của ĐSQVN tại Nhật

Hóa đơn thu phí cấp đổi Hộ chiếu và đăng ký công dân của ĐSQVN tại Nhật

(Hình hóa đơn của người thật việc thật mà cháu biết khi làm thủ tục lãnh sự ở Nhật)

Sao quốc hội nước mình không có chế độ cử đại biểu ra nước ngoài nằm vùng lâu lâu chút để bí mật giám sát tình hình thực tế bác nhỉ (cháu hỏi hơi hâm tí ạ), nhưng nếu có thì cháu chắc chắn các bác sẽ thấy thông cảm với bà con ở đây hơn, thương các công dân VN ở đây hơn và khi về các bác sẽ có thêm ối thứ để đưa ra báo cáo kiến nghị bảo vệ công dân Việt Nam đấy ạ.

Cháu xin chúc các bác đại biểu sức khỏe dồi dào, tinh thần minh mẫn để làm việc vì nước vì dân trong đó cả bộ phận nhỏ những người Việt đang sống xa tổ quốc, yêu tổ quốc và mong đất nước mình thay đổi tốt lên từng ngày.

~~~~~
(*) Thành viên Irukajapan, người lập ra topic đó, là con gái của một lãnh đạo của cơ quan thông tấn báo chí VN và phu quân của thành viên này cũng chính là Phó Chủ tịch VYSA thời điểm đó.

(**) Dự án “Thủ tục Lãnh sự” của Hội TNSVVN tại Nhật đưa trên website của VYSA năm đó là thông tin hoàn toàn chính xác, nhằm giới thiệu cho TNSV tiếp cận với các giấy tờ thủ tục lãnh sự và mức lệ phí chính thức của Bộ Tài chính theo các thông tin chính thống từ Bộ Ngoại giao Việt Nam. Dự án này do Ban Thông Tin của VYSA khởi xướng ra làm bởi rất đồng cảm với nỗi bức xúc của các TNSV du học ở Nhật (ai đã từng ở Nhật thời điểm đó chắc đều biết rõ, sự bức xúc lan tỏa và căng thẳng thế nào). Khi đó mình là một thành viên của VYSA, tham gia Ban Thông tin, Ban Văn Hóa và nhóm biên tập trang news VYSA. Tiếc là từ đó tới nay, tình hình vẫn không có thay đổi gì nhiều.

Advertisements

Chân gà “mỹ miều”

Mấy lần về Hanoi, đi qua đường Phạm Ngọc Thạch khu Kim Liên, có một cái tiệm gây cho mình sự chú ý nhất chính là tiệm “Chân gà nướng Mỹ Miều” 😀 Đã xuống dốc tới tận…chân gà rồi mà còn bày đặt “mỹ miều”. Đã phải sai tới cả “đội ngũ năm quân” phục vụ khi ăn rồi thì còn mỹ miều ở chỗ nào? Đã vậy nhìn đống giấy rác khách thả đầy xung quanh mặt đất ngay dưới chân các bàn ăn trên vỉa hè ẩm ướt đã cảm nhận ngay sự mất mỹ quan và mất vệ sinh rồi, thành ra cái tên “chân gà Mỹ Miều” trên biển hiệu càng làm cho người đi đường ấn tượng sự tương phản sâu sắc.

Mình chưa bao giờ có dịp ngồi ăn chân gà ngoài tiệm. Nghĩ đến đoạn phải ngồi gặm gặm chân gà giữa bao nhiêu con mắt xung quanh là đã không thể ăn được rồi. Giả sử nếu có ăn thì chắc cũng chẳng ai thèm nhìn đâu vì ai cũng bận gặm chân gà, hơi đâu ngó nghiêng người khác, thế nhưng mình vẫn cứ cảm giác là không thể nào gặm chân gà ở chốn đông người lạ được. Còn ở nhà thì khác, mình luôn phải tranh với bố mỗi khi mẹ mua con gà có cả chân về. Đơn giản là vì mình cũng rất thích ăn cái phần thịt giòn giòn dai dai ở chân gà.

Hồi xưa bố nhất định không cho ăn, bố bảo con gái có những thứ không nên ăn vì nhìn không đẹp mắt, chỉ nên để cho đàn ông ăn thôi. (Bố có nhiều quan điểm rất lạ, như con gái thì không nên chơi đàn guitar vì “phiêu” quá sẽ khổ, con gái không nên cắt tóc ngắn mà chỉ nên để tóc dài và kẹp gọn mới đẹp nữ tính v.v… may mà ơn giời sau này bố có nhiều thay đổi thích hợp với xu thế hơn). Kể ra bố nói thế cũng có phần đúng, thử tưởng tượng một cô gái trông thật xinh xắn và duyên dáng (là đang ví dụ chứ không phải ám chỉ mình nhé) mà lại miệt mài dùng cả hai tay và cái miệng chúm chím thế kia để gặm chân gà ngoài tiệm thì hình ảnh cũng hơi gì thật. Nhưng mà khi ở nhà thì có thể ngoại lệ được (bố nhỉ :D), thế nên là con gà có hai chân, bố thế nào cũng buộc phải nhường cho con 1 chân hoặc cả 2… hehe…

Bạn Pẹt nhà mình chẳng hiểu biết thóp được cái tật mình hay tranh chân gà với bố và ghi tâm khắc cốt từ hồi nào không hay. Bạn không hề nói gì và cũng không bao giờ bình luận về cái tật thích ăn chân gà của mình. Đến một ngày… Dạo đó bạn đang nhiệm kỳ ở Hanoi, Hanoi lại không nhiều tiệm bánh ngon ngoài mấy tiệm bánh trong các khách sạn lớn như Metropole v.v… nên khi tiệm bánh Hải Hà-Kotobuki liên doanh với Nhật đầu tiên mở ở phố Huế gần chợ Hôm thì rất được ưa chuộng vì chất lượng ngon, hình thức đẹp và đảm bảo các bảo tiêu chuẩn đúng như một tiệm bánh ngọt cần có. Bạn Pẹt vốn rất khoái đồ ngọt nên cũng là khách hàng thường xuyên của tiệm này và không riêng gì bạn, những người Nhật sống ở Hanoi hồi đó cũng thường ghé vào mua bánh ở cái tiệm có hơi hướng nước Nhật của họ.

Sau này bạn kể lại rằng sắp đến ngày sinh nhật mình, muốn có một món quà đặc biệt nên bạn đã tự “thiết kế mẫu” một cái bánh gâteau và mang tới tiệm bánh Kotobuki-Hải Hà đặt làm (mình nhớ trước đây gọi là Kotobuki-Hải Hà cơ). Thường thì ở đó chỉ bán bánh sẵn, rồi khách mua yêu cầu viết gì lên bánh thì họ mới phun chữ lên chứ không nhận đặt bánh như các tiệm tư nhân của Việt nam khác. Nhưng do bạn là người Nhật, lại là khách quen của tiệm nên cô nhân viên người Việt ở đó sau khi nhìn thấy bản thiết kế này đã không dám vội từ chối nhưng cũng không dám trả lời ngay vì “thiết kế này chưa có trong tiền lệ” nên phải chờ thỉnh ý kiến người quản lý là sếp Nhật đã. Tới ngày hẹn gặp người quản lý, hai ông sau khi trao đổi kỹ càng mọi ý tưởng thì ông Nhật ở tiệm bánh Kotobuki mới rụt rè nhận lời sẽ làm thử. Nếu chẳng may không thành công thì khách đành vui lòng mua bánh làm sẵn vậy. Bạn Pẹt cũng chỉ còn biết đặt trọn niềm tin vào khả năng của chuyên gia bánh ngọt này mà thôi.

Ngày sinh nhật mình cũng là ngày tới tiệm xem sản phẩm. Bạn Pẹt háo hức kể lại là cả bạn và cả ông quản lý người Nhật đều đã rất hồi hộp. Khách hàng thì hồi hộp không biết nó có đúng thiết kế của mình không, người thực hiện thì hồi hộp không biết tài nghệ của mình có đáp ứng được yêu cầu không. Và kết quả là cả hai bên đều rất hài lòng, khách hỉ hả nhận bánh mang đi. Ở nhà mình cơm nước xong xuôi rồi cũng tới thời khắc mở bánh và đốt nến. Khi hộp bánh được mở ra, tất cả những người có mặt lúc đó đã gần như tức thì đồng loạt òa lên cười nghiêng ngả, cười giàn giụa… Vẫn đúng là một cái bánh gâteau như mọi cái bánh khác, nhưng phần trang trí thì không có trình bày hoa hoét tua rua nhiều màu sắc và cầu kỳ gì mà chỉ có độc mỗi cái chân gà cong cong đầy đủ các ngón làm bằng chocolate cứng đặt nằm chèo queo trên mặt bánh và kèm theo dòng chữ mừng sinh nhật. Thật là nghịch ngợm không còn từ gì để nói! :mrgreen:

Thiết kế hồi đó của nó như thế này

Màu sắc trong hình vẽ tay chỉ là để muốn diễn tả các lớp bánh và lớp kem chứ còn bánh thật thì chỉ thấy phủ toàn bộ một lớp kem trắng toát để nổi bật cái chân gà ở chính giữa. Cái bánh chân gà đã khiến mọi người cười một trận gần chết và sinh nhật mình năm đó thành một ngày nhớ mãi không quên. Hèn chi tiệm bánh người ta bảo “thiết kế chưa có trong tiền lệ” 😀

Sau này có dịp gặp ông sếp Nhật ở tiệm bánh, ông mới thổ lộ là khi nhận lời làm, ông cũng rất ngại vì cái thiết kế lạ đời quá, chưa từng có ai đặt làm kiểu kỳ dị thế bao giờ. Phần bánh thì đơn giản rồi, còn chân gà thì ông đã phải tự thân ra hàng bán thịt gà chợ Hôm chọn mua vài cái chân gà tươi về làm mẫu để làm ra cái chân gà bằng chocolate cho nó thật giống. Khi thấy khách hài lòng với sản phẩm ông mới thở phào vì vốn người Nhật rất giữ lời và sợ làm lỡ kế hoạch của khách khi đã nhận. Tiếc là hôm đó, ai cũng mải bò lăn bò càng ra cười nên quên tiệt hẳn việc chụp hình cái bánh. Đến khi nhớ ra thì nó đã bị xẻ thành nhiều phần rồi. Tuy chỉ còn “bản thiết kế”, nhưng dù không có bản thiết kế thì hình ảnh cái bánh gâteau chân gà hôm ấy vẫn được mọi người nhớ và còn nhắc lại nhiều lần sau này mỗi khi nói chuyện về những kỷ niệm vui. Hì hì… có lẽ cái chân gà trên cái bánh gateau sinh nhật mình năm đó mới xứng đáng được gọi là “chân gà mỹ miều” 😀

Ở cạnh mới biết bạn Pẹt có nhiều trò nghịch ngầm vô cùng tận, cái bánh chân gà chỉ là một trong vô số các ý tưởng của bạn ý thôi. Mình đã nhiều phen mắt chữ O miệng chữ A với các trò nghịch ngợm của bạn và không biết sẽ còn được bất ngờ với những trò gì khác nữa về sau. Nhân dịp ăn chân gà kho với nước tương và nấm hương, chợt nhớ lại một kỷ niệm cũ…

Sầu riêng

Không sinh ra ở đất sầu riêng nhưng mình lại thích sầu riêng kinh khủng và liên quan đó là tất cả các món chế biến có sầu riêng. Mỗi lần vào Saigon đều không thể bỏ qua các món như kem sầu riêng, bánh Pía nhân sầu riêng, bánh tét nhân sầu riêng, bánh mì ngọt nhân sầu riêng, kẹo sầu riêng, chè có sầu riêng v.v… (chỉ tội không ăn được nhiều vì nó ngọt). Còn ngày xưa thậm chí mê xem và khóc sướt mướt với mấy vở tuồng cải lương “Lá sầu riêng” hay “Cây sầu riêng trổ bông” của Saigon từ hồi bé tí, khi mà còn chưa biết mùi vị sầu riêng là cái thứ cây trái thế nào. Sau này đi miền tây mấy bận, thích nhất là ngồi trên thuyền thăm chợ nổi, chụp hình và mua trái cây. Người miền tây bán hàng hồn hậu thế nào cũng sẽ mời ăn sầu riêng và một vài loại trái cây khác ngay tại ghe. Sầu riêng Cái Mơn tách ra múi vàng ươm, thịt chín mềm, ngọt lịm và bùi bùi béo béo. Ở Nhật thì hầu như toàn nhập sầu riêng từ Thailand, giá 1 trái loanh quanh trên dưới 3,000 yên (~$30), mua mà gặp được trái ngon hay không hình như là nhờ may rủi sao đó và đừng hy vọng được trái chín cây. Sầu riêng Cái Mơn cơm vàng hột lép bên nhà mình ngon thế, giá mà được nhập vào Nhật thì thật tuyệt.

Mới vừa nhắc tới sầu riêng ở post trước thì ngày sau đó bạn Pẹt đã lại xách về 1 trái sầu riêng khi bạn đi gặp Thai Fair, giá lại khá rẻ nữa. Muốn xử lý ngay quá mà chưa thấy trái sầu riêng nứt vỏ, thế là lôi bạn lên bàn làm mẫu.

Và cố chờ thêm 1 ngày cho bạn vươn vai mở mắt, tỏa ra mùi sầu riêng…nhức mũi. Mùi “nhức mũi” ở đây được mặc định là thơm 😀 với những ai ăn được sầu riêng nhé, còn ai không ăn được thì cứ tự quy ra mùi tùy theo ý mình.

Sầu riêng

Ăn tươi cả quả thì nhiều quá nên bày ra nấu chè sầu riêng. Chè mình nấu bằng đậu xanh, nước dừa (coconut juice), thêm chút muối cho đậm vị. Khi đã hầm nhừ đậu xanh với nước dừa rồi thì cho đường, cơm sầu riêng và sữa tươi vào, dùng máy xay đánh nhuyễn. Cuối cùng bắc lên bếp đun lại, cho nước cốt dừa (coconut milk) vào quậy đều là xong. Đổ ra âu/thố, để nguội rồi cho vào tủ lạnh, ăn lạnh hoặc ăn với đá bào nhuyễn.

Chè sầu riêng

Công đoạn cuối cùng là… măm măm…

Chè đậu xanh sầu riêng

Văn hóa điện thoại

Ai ở Nhật lâu lâu chắc cũng đều đã từng bị những cuộc điện thoại quảng cáo chào mời đủ thứ thượng vàng hạ cám làm phiền nhiều bận. Nào là dịch vụ mời dùng điện thoại giá rẻ, dịch vụ dọn dẹp, dịch vụ giặt giẻ lau nhà, giặt thảm hàng tuần, dịch vụ lau chùi vệ sinh máy lạnh, dịch vụ thông ống thoát nước, chào mời đổi sang TV cable khác, mời đi nghe nhà thờ thuyết giảng, mời đi xem showroom bán nhà mới hay chào mời cả những dịch vụ “vui chơi giải trí” rất chi là tế nhị v.v… Thậm chí có hôm đang nói chuyện cười phớ lớ thì điện thoại reo. Nhấc máy lên thì được chào mời mua đất xây…mộ từ một công ty chuyên dịch vụ ma chay xây cất mộ màng. Sợ phát khiếp, tuổi mới sắp đi hết đầu 3, đời vẫn còn phơi phới mà đã đột ngột được mời mua đất xây mộ thì những kẻ ham sống sợ chết như mình ai mà không sởn da gà… Nói chung, phải nghe các thể loại điện thoại chào mời đã là một sự khó chịu rồi, nhưng mà chẳng biết làm sao vì không thể giấu kín số điện thoại nhà được, trừ khi chẳng giao du với ai. Đành chấp nhận sống chung với quảng cáo, dù khó chịu và chẳng thích bị làm phiền thế tí nào.

Ấy vậy mà có những cuộc điện thoại không thuộc “các ngành” trên này nhưng vẫn gây khó chịu không kém. Hôm qua, hơn 9h tối, điện thoại nhà đổ chuông. Bạn Pẹt chưa về, mình nhấc máy.
– “Alo, dạ tôi nghe…”
Đầu bên kia, giọng một người Việt lớn tuổi:
– “Nhà anh xxx phải không?”.
Nghe hỏi cộc lốc nhưng mình vẫn trả lời:
– “Dạ vâng ạ, bác ở đâu gọi đến ạ?”.
– Anh xxx có nhà không?
Sao lắm người có thói quen gọi tới chẳng chào hỏi hay giới thiệu xưng danh gì mà đã hỏi trống không. Tuy chưa rõ là ai nhưng vì nghe giọng lớn tuổi, mình vẫn kiên nhẫn:
– Anh nhà cháu chưa về ạ. Bác ở đâu gọi tới ạ?
– Tôi là bố của cô L. đây. Anh xxx chưa về à?
Mình đã nhận ra, đó là papa của một cô bé lưu học sinh VN, bác ý đang sang đây chăm sóc con gái bị tai nạn giao thông do sang đường không đúng nơi quy định, không tuân thủ giao thông nên bị xe hơi cán rất nặng.
– Dạ chưa ạ, bác có muốn nhắn gì anh nhà cháu không ạ?
– Thôi, để khi về hẵng hay.
Và cúp máy cái rụp.

Ớ… lại nữa rồi. Gọi tới nhà người ta mà sao lại có kiểu nói như vậy được chứ? Đấy là bạn Pẹt nhà mình còn đang cùng với các giáo viên bên trường ĐH của cô con gái và mình thì tham gia cùng Quỹ Tấm lòng vàng của hội TNSV tại Nhật hỗ trợ hai bố con trong một số trở ngại ở Nhật, chứ nếu là quan hệ sếp với nhân viên thì không hiểu bác ý sẽ trịch thượng cỡ nào. Nghĩ thương cô bé con gái bác ý không gặp may, mà thông cảm lắm vẫn khó “thương” được cung cách giao tiếp của ông bố. Không rõ ở VN bác công tác trong ngành nào mà cách giao tiếp của bác lúc nào cũng như cấp trên, ngôn ngữ thì cứ như chỉ thị cho cấp dưới. Mà khổ nỗi ở đây toàn là người volunteer giúp hai bố con bác chứ có phải cấp dưới đi xin việc của bác đâu.

Không phải là điện thoại quảng cáo mà làm mình bức xúc còn hơn phải nhận điện thoại quảng cáo. Chỉ mong là nhóm những người volunteer phải tiếp xúc với bác ý sẽ không có ai vì bức xúc thái độ ông bố mà giảm đi nhiệt tình giúp đỡ cô bé. Cô bé đang trong quá trình điều trị phục hồi các chức năng và lấy lại trí nhớ, cô đâu nhận biết được bố mình đã để lại ấn tượng gì cho mọi người…

« Older entries