Yêu… Tom

Nhật là một hòn đảo lớn, được bao bọc xung quanh là biển cả, nhưng nhìn tôm sú lại thấy bán toàn tôm nhập khẩu gì đâu. Hay là tôm sú Nhật nó bơi hết sang các nước khác rồi? Tôm nhập nào từ Ấn độ, Indonesia, Bangladesh, Việt Nam, Thái Lan v.v… được xếp theo khuôn qui chuẩn có hàng có lối rồi được làm đông đá thành một tảng như…cái gối. Nếu rã đông ra, trừ lượng nước đá thì trọng lượng tôm chỉ còn ~2kg/hộp, khoảng 80-100 con. Mình thường đặt mua nguyên hộp từ công ty thủy sản Ebi-sho (海老正) có chi nhánh trên toàn nước Nhật, chuyên cung cấp thủy hải sản cho các tiệm và nhà hàng. Chỉ cần đặt mua vài hộp một lần thì họ sẽ mang tới tận nơi rất là tiện lợi. Còn ở ngoài siêu thị không bán nguyên hộp to thế mà chia nhỏ cho dễ bán lẻ, mỗi hộp nhỏ sẽ từ 10~20 con, tùy loại to nhỏ, giá chừng 700 yên trở lên. Nhà được cái hai bạn đều yêu tôm nên luôn có sẵn vài hộp, vừa tiện 1 lần đặt mua và tiện có ngay khi muốn ăn ít hay làm party nhiều. Ăn tôm cá nhiều hơn thịt thà cũng tốt, không béo, không ngán, chiên, hấp, nướng, lẩu, sauce, salad sa liếc… món nào cũng ngon cả.

Dạo này bờ lốc mình giống cái….tủ lạnh quá, toàn đồ ăn là ăn. Lại ngược đời là dịp Tết, thiên hạ người ta thi nhau gói bánh chưng, làm mứt này nọ thì mình lại xơi tôm, chả ăn nhập gì với không khí Tết nhất gì hết. Món tôm này mình học được từ một người bạn là đầu bếp người Nam, em đã có thời gian sang đây làm bếp trưởng một nhà hàng VN ở Tokyo. Trẻ trung, năng động, khéo léo và tài hoa, tiếc là em đã về lại VN mất rồi (và đã mở nhà hàng riêng tên là Kul-Deli ở 53C/53G Nguyễn Du, P.Bến Nghé, Q1 trung tâm Saigon) chứ nếu còn ở đây thì mình còn học được ối món ngon nữa bởi em rất nhiệt tình chỉ dẫn. Nhà mình giờ cứ mỗi lần làm món tôm này – em gọi là tôm sốt cay – là lại phải canh chừng bạn Pẹt vì bạn cứ ngon miệng đưa cơm rất lên đà.

Tôm sốt cay

Tôm sú (black tiger) dùng loại to to chút nhé, chừng 20 chú hoặc tùy lượng ăn, lấy kéo cắt hết các tua rua ở bụng tôm, tỉa bớt phần đuôi tôm và xẻ dọc vỏ trên sống lưng để rút hết chỉ đen nếu còn sót. Chỉ xẻ dọc vỏ trên lưng thôi, còn lại giữ nguyên vỏ. Công dụng của việc cắt hết tua rua ở bụng và xẻ vỏ tôm trên lưng sẽ làm tôm thấm sauce đậm đà khi chế biến. Rửa thật sạch tôm cho khỏi hôi và để ráo nước.

Tôm sốt cay

Gia vị làm sauce gồm: hành tây, hành tím (nếu có càng thơm ngon), gừng, dầu hào, tương cà chua ketchup, ớt bột (theo lý thuyết) hoặc tương ớt chua ngọt (theo thực tiễn nếu không tiện có ớt bột) và tôm khô (tôm nõn). Các thứ này được chuẩn bị với liều lượng như trong hình trên, riêng tương cà chua ketchup thì nên dùng gấp đôi. Chỗ gia vị này chỉ áp dụng cho khoảng 20 chú tôm thôi đấy, ai làm nhiều tôm hơn thì chuẩn bị gia vị sauce nhiều hơn mới đủ. Ai thích cay thì cứ mạnh tay nhiều ớt hơn.

Sẵn sàng rồi…

Tôm sốt cay

Nổi lửa lên thôi… Cho hành, gừng vào chảo dầu nóng xào cho thơm, tiếp đó cho tôm khô vào xào cùng. Mấy thứ này mà “cặp kè” với nhau là luôn tạo ra một mùi vị quyện lẫn rất chi là hấp dẫn. Xào tôm khô vài phút rồi cho nốt các gia vị còn lại vào chảo, sauce sẽ lên màu đỏ đẹp. Thêm chút nước nóng vào để sauce không khô quá, lát còn có đủ độ sệt mà thấm vào tôm. Nêm mặn nhạt tùy theo khẩu vị rồi để qua một bên. Hết sốt.

Cho tôm sú vào một chảo dầu nóng khác, nhiều dầu chút, chiên nhanh, chiên kỹ quá tôm quắt khô sẽ dai mất ngon. Tôm chiên trong dầu nóng cũng tỏa ra cái mùi thơm đặc biệt khiến ta đứng bếp mà cái bụng cứ kêu lọp bọp…

Tôm sốt cay

Cho sauce đã làm vào chảo tôm chiên, đảo qua đảo lại, đảo tái đảo hồi để cho tôm mau thấm. Đảo đáo đào đao như thế chừng 5′ thì tắt bếp. Xong rồi, sắp được ăn rồi, cơm nóng, salad, rau dưa, canh soup đã sẵn sàng…

Tôm sốt cay

Bạn Pẹt cứ chăm chăm chờ mang tôm từ bếp ra nên chả kịp bày biện gì để “làm hàng” cho khả dĩ hơn, quơ vội vài cọng hành chẻ phủ lên làm topping và còn kịp chớp vội được vài kiểu trước khi những chú tôm nhảy múa trong tay bạn. May mà phần chuẩn bị đã chụp từ trước khi bạn đi làm về, không thì khéo chỉ viết suông.

Tôm sốt cay

Tôm sốt cay

Khi ăn bỏ vỏ tôm cẩn thận nhé. Tôm thì ăn chơi nhâm nhi với bia cũng được, còn cái sốt của nó hình như mới là “thủ phạm” làm đưa cơm.

Bánh giò nóng

Thời tiết mỗi ngày mỗi lạnh, càng lạnh thì càng ăn ngon ngủ kỹ hơn hay sao ý. Sáng ra uể oải mãi không muốn chui ra khỏi cái chăn ấm sực và ra được khỏi chăn rồi thì lại phải nghĩ xem ăn sáng món gì. Xã nhà thì cứ đều đều ly cà phê với 2 lát bánh mì bơ mứt xong đi làm, trong khi mình vẫn còn phải “vất vả” cân nhắc bữa sáng. Giá ở bên nhà thì bữa sáng sẽ nhanh gọn ở cái tiệm phở, bún quen nào đó trên đường đi làm hoặc không thì mẹ đã chuẩn bị hoặc mua thứ gì đó sẵn sàng. Phở, cháo, bún, bánh cuốn, bánh giò… ôi… ôi… toàn món nóng hổi mình thích. Xôi và bánh mì là hai thứ xếp hàng cuối cùng vì mình vốn không khoái lắm nên ít khi ăn vào bữa sáng, trừ khi bỗng dưng muốn…chén.

Tối hôm trước ngồi đọc linh tinh, vớ phải trang ai đó viết về “nỗi nhớ bánh giò”. Mùa lạnh này có cái bánh giò nóng thì còn gì bằng. Lâu lâu không làm bánh giò rồi, thế là cơn ghiền bánh giò cứ tấn công âm ỉ suốt từ tối đến khuya, dằn lòng không nổi, ham ăn đến thế là cùng… Lá chuối không có, nước dùng cũng không, còn gì vị ngọt thơm ngào ngạt của bánh giò nữa? Kệ, đang khát thì uống nước sôi để nguội cũng ngon nữa là, cần gì juice…

Và thế là trước khi đi ngủ lại lụi cụi làm trước nhân bánh để sáng mai dậy chỉ việc hồ bột và hấp là xong. Mộc nhĩ ngâm nhiều để xào bữa tối vẫn còn dư, thịt xay cũng còn (đừng nạc quá sẽ khô), hành tây đã có sẵn… một loáng đã xào xong nhân. Túi bột gạo tẻ hôm trước nấu cháo cũng đang có dở, bột năng thì luôn có sẵn để nấu nướng hàng ngày rồi, lấy ra để đó, sáng mai “ham ăn” dậy sớm chút là có bánh giò măm măm.

6 rưỡi sáng hăm hở vào bếp, hôm nay xã có giờ giảng muộn nên vẫn còn ngủ nướng hơn mọi ngày. Không sao, cứ khẽ khàng để bạn ngủ thêm, tí nữa dậy còn ăn bánh giò chứ bạn dậy sớm bây giờ lại ăn bánh mì mất thì bánh giò mình ế… Mình là chúa làm ẩu tả, nấu nướng toàn mắt mũi miệng áng chừng đại khái nên pha bột bánh giò cũng cứ ang áng lấy theo tỉ lệ 1 bột năng 2 bột gạo, nước thì gấp 4-5 lần trọng lượng hai thứ bột kia cộng lại, ăn nhiều làm nhiều bột, ăn ít làm ít bột. Không có nước hầm xương để pha bột thế là pha đại bằng bột soup gà, nếm vừa miệng và sẽ dùng bát ăn cơm để hấp, khỏi cần lá lẩu luôn.

Bột bánh giò pha trong nước soup, cho thêm chút dầu ăn quậy tan, để ngâm chừng 30′ cho bột nở đều rồi bắc lên bếp lửa nhỏ quấy đều tay. Khi thấy bột sánh và hơi chín trong thì tắt bếp, vẫn tiếp tục quấy đều tay thêm lúc một nữa. Chuẩn bị sẵn các bát/chén nhỏ để hấp bánh. Xoa dầu ăn vào lòng bát, múc một thìa bột đã hồ chín vào dàn đều quanh thành bát và làm hõm ở giữa để đựng nhân. Cho nhân đã xào vào giữa bánh và múc một thìa bột khác phủ kín lên nhân bánh. Làm lần lượt vào các bát cho tới khi hết bột và nhân. Lưu ý chỉ làm vơi vơi bát và muốn ăn nhiều hay ít nhân thì tùy ý khi cho nhân bánh. Mặc dù là nhân đã xào chín và bột đã hồ sánh nhưng chưa phải là đã chín hẳn nên chưa ăn được đâu.

Bánh giò "hấp chén"

Chuẩn bị nồi hấp và cho một lượng nước nhiều nhiều chút để có thể hấp trong vòng 20′ không bị cạn cháy nồi. Đun sôi nước sùng sục rồi mới xếp các bát bột vào tầng hấp, đậy kín vung, hạ lửa vừa, hấp chừng 20′. Nếu giữa chừng muốn thăm bánh xem sao thì khi mở nắp vung nhớ tránh không để nước rỏ vào các bát bột. Sau 20′, bột đã chín trong đúng kiểu bột bánh giò, tắt lửa, lấy ra ăn nóng.

Bánh giò "hấp chén"

Đơn giản thì dùng thìa xúc bánh luôn trong bát, còn bày vẽ hơn thì lấy bánh ra đĩa nhưng khi úp ngược bát để lấy bánh ra thì mặt bánh sẽ không mịn bóng như để trong bát, nhìn sẽ không ngon mắt như để nguyên ở bát. Lại còn giống bánh bao nữa đấy.

Bánh giò "hấp chén"

Nhưng không sao, nhìn hơi kém đẹp và tuy thiếu hẳn vị thơm của lá khi gói bánh bằng lá nhưng khẩu vị vẫn đúng là bánh giò. Bột vẫn mềm mượt, vị beo béo (nếu làm bằng nước xương hầm), nhân giòn mộc nhĩ, thơm nức mùi hành và hạt tiêu. Chẹp chẹp… ở xa xứ “bánh giò hấp chén” (vì không có lá) vẫn cứ hấp dẫn như thường. Và làm cũng mau nữa vì bớt hẳn được khâu gói lá, muốn ăn là hấp được liền…

Bánh giò

Xã ngủ dậy làm liền 2 cái nóng hổi, xuýt xoa mãi, ấm bụng đi làm. Mình ăn tham chẳng kém gì, ăn một cái thì vẫn muốn ăn thêm, ăn cái thứ hai thì hơi quá tải… Huhu… ghiền đến thế mà…

« Older entries